Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện về doanh nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Bà Đàm Bích Thủy chính thức làm Tổng giám đốc VIB
Ngân hàng Quốc tế (VIB) chính thức công bố Tổng giám đốc mới là cựu CEO ANZ Việt Nam và khu vực Mekong, bà Đàm Bích Thủy.
Như vậy, VIB đã chính thức có TGĐ sau
hơn 4 tháng nguyên tổng giám đốc Dương Thị Mai Hoa từ nhiệm và chuyển
sang công tác tại Ngân hàng TMCP Hàng Hải (Maritimebank).
Sau khi bà Hoa từ nhiệm, HĐQT VIB đã bổ nhiệm ông Lê Quang Trung, từ vị trí Phó Tổng giám đốc, Giám đốc khối nguồn vốn và ngoại hối lên nắm giữ chức Quyền Tổng giám đốc.
Thông tin bà Thủy về làm CEO tại VIB cũng đã có từ hồi trung tuần tháng 3. Các nguồn tin khi đó cho rằng, trong tháng 4/2013, bà Đàm Bích Thủy sẽ chính thức nhậm chức tại VIB, sau khi được sự chấp thuận của phía Ngân hàng Nhà nước. Tuy nhiên, đến thời điểm này, mọi việc mới ngã ngũ.
Trước khi gia nhập VIB, bà Đàm Bích Thủy là Tổng Giám đốc Ngân hàng ANZ Việt Nam và khu vực Mekong từ năm 2005. đến năm 2011; từ tháng 7/2011, bà giữ chức vụ Phó Chủ tịch ANZ khu vực Mekong.
Trong thời gian làm việc tại ANZ, bà Thủy được lãnh đạo ANZ toàn cầu đánh giá cao bởi những đóng góp tích cực của chị cho sự phát triển của ANZ tại Việt Nam và khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.
Bà Đàm Bích Thủy tốt nghiệp Thạc sỹ quản trị kinh doanh chuyên ngành tài chính tại trường Đại học Wharton (Mỹ) theo học bổng Fullbright năm 1994 và hoàn thành chương trình quản trị cao cấp tại trường Kinh doanh Harvard năm 2010.
Tuy nhiên, đến thời điểm này, (ngày 3/6), trên website của Ngân hàng Quốc tế (tại địa chỉ vib.com.vn), thông tin về Ban lãnh đạo Ngân hàng (Hội đồng quản trị, Ban kiểm soát và Ban điều hành) vẫn chưa có thông tin về bà Đàm Bích Thủy. Tham khảo:huongnghiep24h.net
Sau khi bà Hoa từ nhiệm, HĐQT VIB đã bổ nhiệm ông Lê Quang Trung, từ vị trí Phó Tổng giám đốc, Giám đốc khối nguồn vốn và ngoại hối lên nắm giữ chức Quyền Tổng giám đốc.
Thông tin bà Thủy về làm CEO tại VIB cũng đã có từ hồi trung tuần tháng 3. Các nguồn tin khi đó cho rằng, trong tháng 4/2013, bà Đàm Bích Thủy sẽ chính thức nhậm chức tại VIB, sau khi được sự chấp thuận của phía Ngân hàng Nhà nước. Tuy nhiên, đến thời điểm này, mọi việc mới ngã ngũ.
Trước khi gia nhập VIB, bà Đàm Bích Thủy là Tổng Giám đốc Ngân hàng ANZ Việt Nam và khu vực Mekong từ năm 2005. đến năm 2011; từ tháng 7/2011, bà giữ chức vụ Phó Chủ tịch ANZ khu vực Mekong.
Trong thời gian làm việc tại ANZ, bà Thủy được lãnh đạo ANZ toàn cầu đánh giá cao bởi những đóng góp tích cực của chị cho sự phát triển của ANZ tại Việt Nam và khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.
Bà Đàm Bích Thủy tốt nghiệp Thạc sỹ quản trị kinh doanh chuyên ngành tài chính tại trường Đại học Wharton (Mỹ) theo học bổng Fullbright năm 1994 và hoàn thành chương trình quản trị cao cấp tại trường Kinh doanh Harvard năm 2010.
Tuy nhiên, đến thời điểm này, (ngày 3/6), trên website của Ngân hàng Quốc tế (tại địa chỉ vib.com.vn), thông tin về Ban lãnh đạo Ngân hàng (Hội đồng quản trị, Ban kiểm soát và Ban điều hành) vẫn chưa có thông tin về bà Đàm Bích Thủy. Tham khảo:
Nghĩ nhanh, đi nhanh, tiến chắc
Trẻ, tất nhiên rồi, vì Nguyễn Văn Khoa mới 36 tuổi. Thậm
chí, có thể là quá trẻ để ngồi vào cương vị Tổng giám đốc của FPT
Telecom, đơn vị mà năm 2012 vừa qua, đã đạt lợi nhuận cao nhất Tập đoàn
FPT, với 685 tỷ đồng. Nhưng, đó là sức trẻ và sự xông xáo cần thiết để
có thể làm lãnh đạo trong một ngành kinh doanh đầy tính sáng tạo, mà chỉ
cần đi chậm một nhịp, đã có thể bị bỏ lại phía sau.
1.
Là tôi thấy Khoa trẻ, ít ra là so với hình dung của mình trước khi gặp
anh. Chứ Khoa bảo, anh không hề trẻ để ngồi vào chiếc ghế CEO của FPT
Telecom, từ ngày 1/1/2012. Vì anh đã “trót” lấy vợ từ năm 26 tuổi,
“trót” gắn bó cả một thời trai trẻ ở FPT. Và trước khi chính thức nhận
chức Tổng giám đốc của FPT Telecom, đã có một thời gian làm Phó tổng
giám đốc thường trực. “Một công ty chuyên về công nghệ viễn thông, thì
cần những người điều hành trẻ, xông xáo, bản lĩnh”, Khoa nói thế.
Khoa biết FPT từ năm 1997, khi đang là sinh viên năm thứ hai, Khoa Du lịch của Đại học Kinh tế quốc dân (Hà Nội), và khi FPT đang rất “nổi” với mạng Trí tuệ Việt Nam. Biết, mê, rồi xin đến làm việc bằng được.
Lúc đầu là làm bán thời gian, như một nhân viên kỹ thuật “nửa mùa”, ngoài giờ học trên lớp, thì suốt ngày rong ruổi xe máy khắp Hà Nội để cài đặt mạng cho khách hàng. Cuối năm 1997, khi Việt Nam bắt đầu có mạng Internet, Khoa lại cùng các đồng sự mày mò, tìm tòi để phát triển.
“Tôi có may mắn được làm việc cùng và học hỏi những ‘người thầy’ giỏi. Người cho tôi biết về kỹ thuật, người dạy kinh doanh, người bày cách quản trị”, Nguyễn Văn Khoa kể thế và bảo, cũng xác định, các bạn sinh viên khác phải mất 5 năm trên ghế nhà trường để học về công nghệ, Khoa cũng sẽ “chi” 5 năm của cuộc đời mình để học ở “trường FPT”.
Có điều, Khoa vừa học, vừa làm, vừa tích lũy kinh nghiệm. Học trái nghề, nên Khoa biết, chẳng có cách nào khác là phải tự học hỏi, phải làm việc thật nhiều. Làm từ sáng đến 12 giờ đêm, có khi ngủ lại ở công ty. Người khác, chỉ cần làm đủ 8 tiếng một ngày, mình thì cần nhiều hơn. Cứ tâm niệm rằng, mình làm 8-10 tiếng một ngày trong nhiều năm, thì sẽ làm và học được nhiều hơn họ.
Cần cù, chăm chỉ thế, nên năm 2003, có thể nói, Khoa đã “tốt nghiệp trường FPT”, chậm hơn 4 năm so với lần tốt nghiệp đại học thứ nhất, năm 1999. Lúc ấy, cũng đã trải qua 5 năm kinh qua đủ vị trí trong FPT Telecom, từ nhân viên hỗ trợ kỹ thuật, rồi nhân viên kinh doanh, trưởng phòng, nên cùng với “lễ tốt nghiệp”, Khoa được tin tưởng giao phó làm Giám đốc Trung tâm Quản lý hạ tầng của FPT Telecom.
“Khi ấy, FPT bắt đầu cung cấp dịch vụ ADSL. Và tôi, một ‘anh’ hoàn toàn ngoài ngành đã được giao nhiệm vụ ấy. Nhưng thực ra, sau 5 năm ăn, ngủ và làm việc cật lực, say mê với FPT, tôi đủ tự tin về mặt kỹ thuật. Cái thiếu, chỉ là con người. Tôi phải tìm người hỗ trợ và rất may, rất đông người ủng hộ”.
Có người ủng hộ, nên ADSL của FPT chỉ 6 tháng sau gần như đã phủ khắp Hà Nội. Những trạm thu phát sóng, nhìn chẳng khác nào chiếc chuồng gà, nhưng có sứ mạng thật vĩ đại và có lẽ, khi ấy, là một cuộc “cách mạng” đối với dịch vụ cung cấp ADSL ở Việt Nam.
Vượt qua được cái “ngưỡng” quan trọng nhất, Khoa cứ từ từ thẳng tiến. Muốn có tầm nhìn rộng hơn, Khoa xa Hà Nội, tới phát triển thị trường mới ở Hải Phòng, rồi TP.HCM, 2 năm sau lại sang Campuchia… Khoa đi miết, lang thang khắp mọi xó xỉnh, ngóc ngách của các thị trường mới để mở rộng hoạt động kinh doanh, nâng cấp khả năng cung cấp dịch vụ. Đi nhiều đến nỗi, hồi năm 2003, khi cưới vợ, Khoa chỉ kịp về nhà trước lễ cưới 3 ngày.
Khoa là thế. Đã muốn làm gì là quyết tâm làm bằng được, với sự say mê, sức làm việc không mệt mỏi. Những đồng nghiệp của Khoa trong FPT đã nhận xét về anh như vậy. Còn Khoa bảo, đó cũng là bài học mà anh học được từ người thầy Trương Đình Anh, rằng muốn làm gì thì phải tập trung sức lực làm tới cùng, không được từ bỏ.
2.
Không bao giờ được từ bỏ, nên tính đến nay, Nguyễn Văn Khoa đã có 16 năm làm việc ở FPT, trải qua gần như hầu hết các vị trí ở FPT Telecom. Cũng vì vậy mà anh hiểu rõ Công ty đến từng chân tơ kẽ tóc, từ con người, đến mô hình hoạt động…, rất thuận lợi khi ngồi vào “chiếc ghế nóng” ở FPT Telecom.
Cũng phải, 16 năm ở FPT và có lẽ, sẽ còn lâu hơn nữa, khi trọng trách hiện thời của anh là gánh vác FPT Telecom, với gần 5.000 nhân viên. Nếu đến FPT vì cái duyên, vì sự may mắn, thì Khoa ở lại FPT là vì sự đam mê, sự gắn bó dường như là máu thịt với các đồng nghiệp của mình. Vì ở FPT có môi trường làm việc tuyệt vời, nơi mà mọi người đều có thể khẳng định năng lực và cái tôi cá nhân của mình.
Khoa kể, từ ngày anh lên làm Tổng giám đốc FPT Telecom, điều lớn nhất mà anh làm được có lẽ là giúp cán bộ, nhân viên có được sự cân bằng cần thiết trong kinh doanh, để họ biết lùi lại phía sau và nhận rõ mọi cơ hội, thách thức, cũng như những rủi ro mà mình sẽ phải đối mặt.
“Kết quả kinh doanh thành công của năm qua là sự kế thừa của những năm trước. Cái được lớn nhất của tôi kể từ khi làm Tổng giám đốc FPT Telecom là như vậy: xây dựng được một đội ngũ cán bộ, nhân viên kết nối chặt chẽ hơn, một sự kết nối theo kiểu tầng tầng, lớp lớp để mang lại sức mạnh cho Công ty”, Nguyễn Văn Khoa nói và kể rằng, khi bắt đầu nhận chức, anh đã đưa ra hai sự lựa chọn: một là tập trung cho kinh doanh, cho kế hoạch doanh thu, lợi nhuận, hai là phát triển tổ chức.
Phương án thứ hai được lựa chọn, để dù doanh thu, lợi nhuận có thể chậm hơn, nhưng lại bền vững hơn. Nói là vậy, nhưng thực tế, năm 2012 vừa qua, FPT Telecom vẫn có lợi nhuận cao nhất Tập đoàn. Và tất nhiên, vai trò của Tổng giám đốc Nguyễn Văn Khoa là không nhỏ.
Luôn hiểu mình là một “leadership”, là người đứng đầu, người ra các quyết định, ở FPT - yếu tố này cực kỳ được coi trọng, nhưng Khoa bảo, anh chỉ như chiếc “cầu sau của xe cải tiến”. Nghĩa là anh muốn lùi lại đằng sau để giúp đồng nghiệp của mình phát triển một cách nhanh nhất.
“Nếu tôi ở phía sau, có người đi lệch, tôi sẽ biết để điều chỉnh. Tôi cũng muốn lùi lại phía sau, để tạo một không gian làm việc thật rộng lớn cho nhân viên, để họ có mọi cơ hội để phát triển”, Khoa cười nhẹ.
Hóa ra, Khoa không… trẻ như tôi nghĩ. Ở anh có một sự điềm tĩnh đến kỳ lạ, mà ở vào tuổi của mình, không mấy người có được. Càng lạ hơn, khi Khoa nói, điểm nổi trội nhất của anh chính là khả năng thỏa hiệp. Thực ra, tôi không thích hai chữ “thỏa hiệp”. Nói đúng hơn, theo cách nghĩ của tôi, đó là khả năng dẫn dắt, đoàn kết mọi người trong Công ty, khả năng thuyết phục mọi người cùng đồng tâm nhất trí theo đuổi chiến lược phát triển của FPT.
3.
Năm 2012, FPT Telecom giữ vị trí là đơn vị có lợi nhuận cao nhất Tập đoàn, với 685 tỷ đồng. Còn năm nay, kế hoạch doanh thu và lợi nhuận là 4.500 tỷ đồng và 855 tỷ đồng. 4 tháng đầu năm, FPT đã đạt 115% kế hoạch doanh thu và lợi nhuận. Âu cũng là một sự khởi đầu cho những thành công của năm thứ hai, Nguyễn Văn Khoa giữ cương vị CEO của FPT Telecom.
Nhưng anh bảo, ấp ủ của anh còn nhiều lắm. Trong chiến lược toàn cầu hóa, ngày 13/6 tới đây, FPT Telecom sẽ mở thêm chi nhánh thứ 4 ở Xiêm Riệp, sau đó là tháng 8, với chi nhánh ở Sihanoukville (Campuchia). Có mặt ở 5 thành phố chính của Campuchia rồi, FTP Telecom sẽ “đi sâu, đánh chắc”, “thâm canh” thị trường đầy tiềm năng này, gia tăng nhiều dịch vụ cho khách hàng.
Sau Campuchia, trong chiến lược của mình, FPT Telecom còn hướng đến Lào, Myanmar, Bangladesh và một số thị trường Nam Mỹ khác. Chiến lược đã có, mọi thứ đã sẵn sàng, cái cần bây giờ là chuẩn bị cho nghiên cứu và phát triển, cho nguồn lực…
“Vậy sớm nhất là bao giờ, FPT Telecom có thể vươn sang nước khác?”. Đặt câu hỏi thế, nghĩ rằng con số cũng ít nhất là 1 năm, nhưng Khoa bảo, chỉ 3 tháng thôi. “Nhanh thế ư?”. “Phải nhanh chứ. Vì ở cái ngành này, chỉ chậm một chút là… chết. Chậm có nghĩa là sẽ bị đối thủ khác vượt qua, bỏ lại”, Khoa cười.
Hóa ra, với người đàn ông này, phải là nghĩ nhanh, đi nhanh và tiến chắc. Không thế, có lẽ không “trụ” lại được ở môi trường cạnh tranh đầy khắc nghiệt của thương thường, và của cả FPT. FPT Telecom không chỉ ấp ủ các kế hoạch đầu tư vào truyền hình, đi theo chiến lược chung của Tập đoàn là xây dựng nền tảng và ứng dụng cho khách hàng trên nền tảng điện toán đám mây và hệ thống xử lý dữ liệu cỡ lớn. Chiến lược trong 5 năm tới FPT Telecom vẫn sẽ giữ vững vị trí trong top 3, sau Viettel, VNPT về cung cấp các dịch vụ viễn thông, công nghệ thông tin. “Ước mơ làm di động cũng vẫn còn. Chúng tôi vẫn còn cơ hội để làm điều đó”, Khoa bảo thế.
Rất chân tình, Khoa kể, để có được thành công hôm nay, anh cũng đã phải trả giá nhiều. Thời gian cho gia đình là một ví dụ. Năm 2011, anh chỉ ở nhà trọn vẹn 60 ngày, còn năm ngoái là 27 ngày. Nhưng hạnh phúc gia đình, với anh, luôn là thành công lớn nhất của cuộc đời mình. Thành công thứ hai, đó là một sự nghiệp như trong mơ. “Nói mơ, không có nghĩa là nó đến một cách bất ngờ, mà là ngày xưa, khi bắt đầu vào làm việc ở FPT, đã mơ có một ngày như thế”.
Tôi cũng tin điều đó. Mọi người ở FPT cũng tin điều đó. Bởi Nguyễn Văn Khoa, suốt 16 năm qua, đã luôn làm việc và cống hiến không mệt mỏi cho FPT. Và vì thế, đúng như anh nói, điều anh thích nhất chính là làm việc trong ngành này, mọi thứ thay đổi thật nhanh chóng, ước mơ vì thế không bao giờ ngừng lại. Mà còn ước mơ, còn hoài bão, thì sẽ còn những thành công ở phía trước.
huongnghiep24h.net
1.
Là tôi thấy Khoa trẻ, ít ra là so với hình dung của mình trước khi gặp
anh. Chứ Khoa bảo, anh không hề trẻ để ngồi vào chiếc ghế CEO của FPT
Telecom, từ ngày 1/1/2012. Vì anh đã “trót” lấy vợ từ năm 26 tuổi,
“trót” gắn bó cả một thời trai trẻ ở FPT. Và trước khi chính thức nhận
chức Tổng giám đốc của FPT Telecom, đã có một thời gian làm Phó tổng
giám đốc thường trực. “Một công ty chuyên về công nghệ viễn thông, thì
cần những người điều hành trẻ, xông xáo, bản lĩnh”, Khoa nói thế.Khoa biết FPT từ năm 1997, khi đang là sinh viên năm thứ hai, Khoa Du lịch của Đại học Kinh tế quốc dân (Hà Nội), và khi FPT đang rất “nổi” với mạng Trí tuệ Việt Nam. Biết, mê, rồi xin đến làm việc bằng được.
Lúc đầu là làm bán thời gian, như một nhân viên kỹ thuật “nửa mùa”, ngoài giờ học trên lớp, thì suốt ngày rong ruổi xe máy khắp Hà Nội để cài đặt mạng cho khách hàng. Cuối năm 1997, khi Việt Nam bắt đầu có mạng Internet, Khoa lại cùng các đồng sự mày mò, tìm tòi để phát triển.
“Tôi có may mắn được làm việc cùng và học hỏi những ‘người thầy’ giỏi. Người cho tôi biết về kỹ thuật, người dạy kinh doanh, người bày cách quản trị”, Nguyễn Văn Khoa kể thế và bảo, cũng xác định, các bạn sinh viên khác phải mất 5 năm trên ghế nhà trường để học về công nghệ, Khoa cũng sẽ “chi” 5 năm của cuộc đời mình để học ở “trường FPT”.
Có điều, Khoa vừa học, vừa làm, vừa tích lũy kinh nghiệm. Học trái nghề, nên Khoa biết, chẳng có cách nào khác là phải tự học hỏi, phải làm việc thật nhiều. Làm từ sáng đến 12 giờ đêm, có khi ngủ lại ở công ty. Người khác, chỉ cần làm đủ 8 tiếng một ngày, mình thì cần nhiều hơn. Cứ tâm niệm rằng, mình làm 8-10 tiếng một ngày trong nhiều năm, thì sẽ làm và học được nhiều hơn họ.
Cần cù, chăm chỉ thế, nên năm 2003, có thể nói, Khoa đã “tốt nghiệp trường FPT”, chậm hơn 4 năm so với lần tốt nghiệp đại học thứ nhất, năm 1999. Lúc ấy, cũng đã trải qua 5 năm kinh qua đủ vị trí trong FPT Telecom, từ nhân viên hỗ trợ kỹ thuật, rồi nhân viên kinh doanh, trưởng phòng, nên cùng với “lễ tốt nghiệp”, Khoa được tin tưởng giao phó làm Giám đốc Trung tâm Quản lý hạ tầng của FPT Telecom.
“Khi ấy, FPT bắt đầu cung cấp dịch vụ ADSL. Và tôi, một ‘anh’ hoàn toàn ngoài ngành đã được giao nhiệm vụ ấy. Nhưng thực ra, sau 5 năm ăn, ngủ và làm việc cật lực, say mê với FPT, tôi đủ tự tin về mặt kỹ thuật. Cái thiếu, chỉ là con người. Tôi phải tìm người hỗ trợ và rất may, rất đông người ủng hộ”.
Có người ủng hộ, nên ADSL của FPT chỉ 6 tháng sau gần như đã phủ khắp Hà Nội. Những trạm thu phát sóng, nhìn chẳng khác nào chiếc chuồng gà, nhưng có sứ mạng thật vĩ đại và có lẽ, khi ấy, là một cuộc “cách mạng” đối với dịch vụ cung cấp ADSL ở Việt Nam.
Vượt qua được cái “ngưỡng” quan trọng nhất, Khoa cứ từ từ thẳng tiến. Muốn có tầm nhìn rộng hơn, Khoa xa Hà Nội, tới phát triển thị trường mới ở Hải Phòng, rồi TP.HCM, 2 năm sau lại sang Campuchia… Khoa đi miết, lang thang khắp mọi xó xỉnh, ngóc ngách của các thị trường mới để mở rộng hoạt động kinh doanh, nâng cấp khả năng cung cấp dịch vụ. Đi nhiều đến nỗi, hồi năm 2003, khi cưới vợ, Khoa chỉ kịp về nhà trước lễ cưới 3 ngày.
Khoa là thế. Đã muốn làm gì là quyết tâm làm bằng được, với sự say mê, sức làm việc không mệt mỏi. Những đồng nghiệp của Khoa trong FPT đã nhận xét về anh như vậy. Còn Khoa bảo, đó cũng là bài học mà anh học được từ người thầy Trương Đình Anh, rằng muốn làm gì thì phải tập trung sức lực làm tới cùng, không được từ bỏ.
2.
Không bao giờ được từ bỏ, nên tính đến nay, Nguyễn Văn Khoa đã có 16 năm làm việc ở FPT, trải qua gần như hầu hết các vị trí ở FPT Telecom. Cũng vì vậy mà anh hiểu rõ Công ty đến từng chân tơ kẽ tóc, từ con người, đến mô hình hoạt động…, rất thuận lợi khi ngồi vào “chiếc ghế nóng” ở FPT Telecom.
Cũng phải, 16 năm ở FPT và có lẽ, sẽ còn lâu hơn nữa, khi trọng trách hiện thời của anh là gánh vác FPT Telecom, với gần 5.000 nhân viên. Nếu đến FPT vì cái duyên, vì sự may mắn, thì Khoa ở lại FPT là vì sự đam mê, sự gắn bó dường như là máu thịt với các đồng nghiệp của mình. Vì ở FPT có môi trường làm việc tuyệt vời, nơi mà mọi người đều có thể khẳng định năng lực và cái tôi cá nhân của mình.
Khoa kể, từ ngày anh lên làm Tổng giám đốc FPT Telecom, điều lớn nhất mà anh làm được có lẽ là giúp cán bộ, nhân viên có được sự cân bằng cần thiết trong kinh doanh, để họ biết lùi lại phía sau và nhận rõ mọi cơ hội, thách thức, cũng như những rủi ro mà mình sẽ phải đối mặt.
“Kết quả kinh doanh thành công của năm qua là sự kế thừa của những năm trước. Cái được lớn nhất của tôi kể từ khi làm Tổng giám đốc FPT Telecom là như vậy: xây dựng được một đội ngũ cán bộ, nhân viên kết nối chặt chẽ hơn, một sự kết nối theo kiểu tầng tầng, lớp lớp để mang lại sức mạnh cho Công ty”, Nguyễn Văn Khoa nói và kể rằng, khi bắt đầu nhận chức, anh đã đưa ra hai sự lựa chọn: một là tập trung cho kinh doanh, cho kế hoạch doanh thu, lợi nhuận, hai là phát triển tổ chức.
Phương án thứ hai được lựa chọn, để dù doanh thu, lợi nhuận có thể chậm hơn, nhưng lại bền vững hơn. Nói là vậy, nhưng thực tế, năm 2012 vừa qua, FPT Telecom vẫn có lợi nhuận cao nhất Tập đoàn. Và tất nhiên, vai trò của Tổng giám đốc Nguyễn Văn Khoa là không nhỏ.
Luôn hiểu mình là một “leadership”, là người đứng đầu, người ra các quyết định, ở FPT - yếu tố này cực kỳ được coi trọng, nhưng Khoa bảo, anh chỉ như chiếc “cầu sau của xe cải tiến”. Nghĩa là anh muốn lùi lại đằng sau để giúp đồng nghiệp của mình phát triển một cách nhanh nhất.
“Nếu tôi ở phía sau, có người đi lệch, tôi sẽ biết để điều chỉnh. Tôi cũng muốn lùi lại phía sau, để tạo một không gian làm việc thật rộng lớn cho nhân viên, để họ có mọi cơ hội để phát triển”, Khoa cười nhẹ.
Hóa ra, Khoa không… trẻ như tôi nghĩ. Ở anh có một sự điềm tĩnh đến kỳ lạ, mà ở vào tuổi của mình, không mấy người có được. Càng lạ hơn, khi Khoa nói, điểm nổi trội nhất của anh chính là khả năng thỏa hiệp. Thực ra, tôi không thích hai chữ “thỏa hiệp”. Nói đúng hơn, theo cách nghĩ của tôi, đó là khả năng dẫn dắt, đoàn kết mọi người trong Công ty, khả năng thuyết phục mọi người cùng đồng tâm nhất trí theo đuổi chiến lược phát triển của FPT.
3.
Năm 2012, FPT Telecom giữ vị trí là đơn vị có lợi nhuận cao nhất Tập đoàn, với 685 tỷ đồng. Còn năm nay, kế hoạch doanh thu và lợi nhuận là 4.500 tỷ đồng và 855 tỷ đồng. 4 tháng đầu năm, FPT đã đạt 115% kế hoạch doanh thu và lợi nhuận. Âu cũng là một sự khởi đầu cho những thành công của năm thứ hai, Nguyễn Văn Khoa giữ cương vị CEO của FPT Telecom.
Nhưng anh bảo, ấp ủ của anh còn nhiều lắm. Trong chiến lược toàn cầu hóa, ngày 13/6 tới đây, FPT Telecom sẽ mở thêm chi nhánh thứ 4 ở Xiêm Riệp, sau đó là tháng 8, với chi nhánh ở Sihanoukville (Campuchia). Có mặt ở 5 thành phố chính của Campuchia rồi, FTP Telecom sẽ “đi sâu, đánh chắc”, “thâm canh” thị trường đầy tiềm năng này, gia tăng nhiều dịch vụ cho khách hàng.
Sau Campuchia, trong chiến lược của mình, FPT Telecom còn hướng đến Lào, Myanmar, Bangladesh và một số thị trường Nam Mỹ khác. Chiến lược đã có, mọi thứ đã sẵn sàng, cái cần bây giờ là chuẩn bị cho nghiên cứu và phát triển, cho nguồn lực…
“Vậy sớm nhất là bao giờ, FPT Telecom có thể vươn sang nước khác?”. Đặt câu hỏi thế, nghĩ rằng con số cũng ít nhất là 1 năm, nhưng Khoa bảo, chỉ 3 tháng thôi. “Nhanh thế ư?”. “Phải nhanh chứ. Vì ở cái ngành này, chỉ chậm một chút là… chết. Chậm có nghĩa là sẽ bị đối thủ khác vượt qua, bỏ lại”, Khoa cười.
Hóa ra, với người đàn ông này, phải là nghĩ nhanh, đi nhanh và tiến chắc. Không thế, có lẽ không “trụ” lại được ở môi trường cạnh tranh đầy khắc nghiệt của thương thường, và của cả FPT. FPT Telecom không chỉ ấp ủ các kế hoạch đầu tư vào truyền hình, đi theo chiến lược chung của Tập đoàn là xây dựng nền tảng và ứng dụng cho khách hàng trên nền tảng điện toán đám mây và hệ thống xử lý dữ liệu cỡ lớn. Chiến lược trong 5 năm tới FPT Telecom vẫn sẽ giữ vững vị trí trong top 3, sau Viettel, VNPT về cung cấp các dịch vụ viễn thông, công nghệ thông tin. “Ước mơ làm di động cũng vẫn còn. Chúng tôi vẫn còn cơ hội để làm điều đó”, Khoa bảo thế.
Rất chân tình, Khoa kể, để có được thành công hôm nay, anh cũng đã phải trả giá nhiều. Thời gian cho gia đình là một ví dụ. Năm 2011, anh chỉ ở nhà trọn vẹn 60 ngày, còn năm ngoái là 27 ngày. Nhưng hạnh phúc gia đình, với anh, luôn là thành công lớn nhất của cuộc đời mình. Thành công thứ hai, đó là một sự nghiệp như trong mơ. “Nói mơ, không có nghĩa là nó đến một cách bất ngờ, mà là ngày xưa, khi bắt đầu vào làm việc ở FPT, đã mơ có một ngày như thế”.
Tôi cũng tin điều đó. Mọi người ở FPT cũng tin điều đó. Bởi Nguyễn Văn Khoa, suốt 16 năm qua, đã luôn làm việc và cống hiến không mệt mỏi cho FPT. Và vì thế, đúng như anh nói, điều anh thích nhất chính là làm việc trong ngành này, mọi thứ thay đổi thật nhanh chóng, ước mơ vì thế không bao giờ ngừng lại. Mà còn ước mơ, còn hoài bão, thì sẽ còn những thành công ở phía trước.
huongnghiep24h.net
PVX thay Chủ tịch Hội đồng Quản trị
Tổng công ty Cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (mã PVX-HNX) thông báo thay đổi nhân sự cấp cao.
Theo
đó, ông Bùi Ngọc Thắng, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần
Chứng khoán dầu khí (PSI) sẽ thay ông Trịnh Xuân Thanh giữ chức Chủ tịch
Hội đồng Quản trị PVX.
Ông Thắng sinh năm 1969 và có trình độ cử nhân kinh tế. Từ năm 2009 đến nay, ông Thắng đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội đồng Quản trị PSI.
Ngoài ra, PVX cũng thông qua việc bổ nhiệm bà Nguyễn Thị Thu Hường và ông Bùi Ngọc Hưng làm thành viên Hội đồng Quản trị; ông Nguyễn Văn Lai được bổ nhiệm làm Trưởng Ban kiểm soát, ông Phạm Tiến Đạt được bổ nhiệm vào Ban kiểm soát.
Được biết, HNX đưa PVX vào diện bị kiểm soát từ ngày 4/4/2013 do lợi nhuận sau thuế của cổ đông của công ty mẹ trên báo cáo tài chính hợp nhất có kiểm toán năm 2012 tại 2 năm gần nhất là số âm (năm 2011 sau khi điều chỉnh hồi tố -19,123 tỷ đồng và năm 2012 là -1,338 tỷ đồng).
HNX sẽ có thông báo về việc đưa cổ phiếu này ra khỏi diện bị kiểm soát sau khi công ty khắc phục được tình trạng nêu trên theo quy chế niêm yết chứng khoán của Sở.
Theo báo cáo tài chính hợp nhất quý 1/2013, doanh thu thuần của PVX đạt 1.053 tỷ đồng, lỗ sau thuế 74 tỷ đồng và lỗ sau thuế của cổ đông công ty mẹ là 31,87 tỷ đồng
Ông Thắng sinh năm 1969 và có trình độ cử nhân kinh tế. Từ năm 2009 đến nay, ông Thắng đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội đồng Quản trị PSI.
Ngoài ra, PVX cũng thông qua việc bổ nhiệm bà Nguyễn Thị Thu Hường và ông Bùi Ngọc Hưng làm thành viên Hội đồng Quản trị; ông Nguyễn Văn Lai được bổ nhiệm làm Trưởng Ban kiểm soát, ông Phạm Tiến Đạt được bổ nhiệm vào Ban kiểm soát.
Được biết, HNX đưa PVX vào diện bị kiểm soát từ ngày 4/4/2013 do lợi nhuận sau thuế của cổ đông của công ty mẹ trên báo cáo tài chính hợp nhất có kiểm toán năm 2012 tại 2 năm gần nhất là số âm (năm 2011 sau khi điều chỉnh hồi tố -19,123 tỷ đồng và năm 2012 là -1,338 tỷ đồng).
HNX sẽ có thông báo về việc đưa cổ phiếu này ra khỏi diện bị kiểm soát sau khi công ty khắc phục được tình trạng nêu trên theo quy chế niêm yết chứng khoán của Sở.
Theo báo cáo tài chính hợp nhất quý 1/2013, doanh thu thuần của PVX đạt 1.053 tỷ đồng, lỗ sau thuế 74 tỷ đồng và lỗ sau thuế của cổ đông công ty mẹ là 31,87 tỷ đồng
Bill Gates đoạt lại ngôi giàu nhất thế giới
Bill Gates đoạt lại ngôi giàu nhất thế giới
►Giá cổ phiếu Microsoft tăng mạnh từ đầu năm đến nay là nguồn động lực chính đưa tỷ phú Bill Gates trở lại vị trí giàu số 1 hành tinh....
Tỷ phú Bill Gates người Mỹ đã giành lại ngôi vị người giàu nhất
thế giới từ tay tỷ phú Carlos Slim của Mexico. Từ đầu năm tới nay, giá
trị tài sản ròng của nhà sáng lập hãng phần mềm Microsoft tăng thêm hơn
17%, trong khi tài sản của “ông trùm” viễn thông Nam Mỹ giảm trên 5%.
Theo
tin từ Bloomberg, giá cổ phiếu Microsoft tăng mạnh từ đầu năm đến nay
là nguồn động lực chính đưa tỷ phú Bill Gates trở lại vị trí giàu số 1
hành tinh. Từ đầu năm đến nay, giá cổ phiếu này đã tăng 28%. Trong phiên
giao dịch ngày thứ Năm tại Phố Wall, cổ phiếu Microsoft đóng cửa ở mức
cao kỷ lục lần thứ hai trong tuần.
Tính đến hết ngày thứ Sáu
(17/5), giá trị tài sản ròng của Bill Gates đạt mức 73,7 tỷ USD, cao hơn
17,4% so với đầu năm, tương đương mức tăng 10,9 tỷ USD. Trái lại với độ
giàu có gia tăng của Bill Gates, tỷ phú Carlos Slim lại có phần “nghèo”
đi khi giá trị tài sản ròng của ông giảm 3,8 tỷ USD kể từ đầu năm,
tương đương mức giảm 5,1%, còn 71,4 tỷ USD.
Tài sản Bill Gates lẽ
ra còn lớn hơn rất nhiều so với con số hiện tại, bởi ông đến nay đã tài
trợ 28 tỷ USD cho quỹ từ thiện Bill & Melinda Gates Foundation do
vợ chồng ông sáng lập và cùng điều hành với nhà đầu tư huyền thoại
Warren Buffett. Đây được xem là một trong những tổ chức từ thiện có ngân
quỹ lớn nhất thế giới.
Từ năm 2007 tới nay, vị trí giàu nhất thế
giới luôn thuộc về Carlos Slim. Trước đó, ngôi vị này chủ yếu do Bill
Gates nắm giữ. Cổ phiếu của hãng Microsoft chiếm 25% trong giá trị tài
sản ròng của tỷ phú 57 tuổi này.
Năm nay được xem là một năm kém
may mắn đối với tỷ phú 73 tuổi Carlos Slim khi cổ phiếu của hãng viễn
thông America Movil do ông sáng lập và hiện giữ vai trò Chủ tịch kiêm
Giám đốc điều hành (CEO) đã giảm 14%.
America Movil là nhà mạng
di động lớn nhất khu vực Nam Mỹ. Mới đây, Quốc hội Mexico đã thông qua
một đạo luật nhằm nới lỏng giám sát đối với ngành viễn thông của nước
này. Với luật mới, tỷ phú Slim có thể sẽ buộc phải chia tách America
Movil hoặc áp dụng mức phí thấp hơn, kéo theo lợi nhuận suy giảm. Theo
dự báo của giới phân tích, giá cổ phiếu của America Movil còn có thể
giảm sâu hơn trong thời gian tới.
Trong xếp hạng tỷ phú Bloomberg
Billionaires Index, tỷ phú người Mỹ Warren Buffett, 82 tuổi, tiếp tục
là người giàu thứ ba thế giới. Chủ tịch tập đoàn đa lĩnh vực Berkshire
Hathaway hiện có 60,4 tỷ USD, tăng 12,5 tỷ USD, tương đương tăng 26,1%
từ đầu năm đến nay.
Vị trí giàu thứ tư thế giới hiện đang thuộc
về “đại gia” ngành bán lẻ thời trang châu Âu, tỷ phú Tây Ban Nha Amancio
Ortega. Hiện tại vị tỷ phú 77 tuổi này có 56,7 tỷ USD, giảm 1,3% so với
đầu năm. Ông Ortega là nhà sáng lập kiêm CEO của hãng bán lẻ thời trang
lớn nhất thế giới Inditex với thương hiệu hàng đầu là Zara.
Xếp
hạng tỷ phú Bloomberg Billionaires Index của hãng tin tài chính
Bloomberg ước tính giá trị tài sản của 200 người giàu nhất hành tinh dựa
trên những biến động về kinh tế và thị trường cũng như các bản tin của
Bloomberg News. Giá trị tài sản ròng của mỗi tỷ phú có trong mặt xếp
hạng được cập nhật trong mỗi ngày làm việc vào lúc 5h30 chiều theo giờ
New York và được tính bằng USD
Bill Gates và Steve Jobs qua năm tháng
“Khẩu chiến”
Bill Gates và Steve Jobs qua năm tháng
Với tư cách là đối tác và cũng là đối thủ của nhau, Bill Gates và Steve
Jobs đã xây dựng nên ngành công nghiệp máy tính cá nhân với hai phong
cách hoàn toàn khác biệt.
Steve Jobs xuất thân là một cậu bé thuộc tầng lớp lao động từ bang California, một người tin tưởng vào sự kiểm soát chặt chẽ đối với tất cả mọi sản phẩm, và đề cao vai trò của thiết kế. Trong khi đó, Bill Gates lớn lên trong tầng lớp khá giả ở Washington, là một người tin vào những sản phẩm mở, và chẳng mấy để tâm tới chuyện thiết kế sản phẩm như thế nào.
Trong cuốn tiểu sử Steve Jobs của Walter Isaacson, cựu nhân viên Andy Hertzfield của Apple tiết lộ rằng, Steve Jobs và Bill Gates “ai cũng cho là mình thông minh hơn người kia. Nhưng nhìn chung, Steve xem Bill là một người kém hơn mình một chút, nhất là về phương diện nhãn quan và phong cách. Bill thì coi thường Steve vì Steve thực ra không biết lập trình”.
Bill Gates và Steve Jobs qua năm tháng
►Theo trang Business Insider, trong lịch sử, không có mối quan hệ nào giống như mối quan hệ giữa Bill Gates và Steve Jobs...
Steve Jobs xuất thân là một cậu bé thuộc tầng lớp lao động từ bang California, một người tin tưởng vào sự kiểm soát chặt chẽ đối với tất cả mọi sản phẩm, và đề cao vai trò của thiết kế. Trong khi đó, Bill Gates lớn lên trong tầng lớp khá giả ở Washington, là một người tin vào những sản phẩm mở, và chẳng mấy để tâm tới chuyện thiết kế sản phẩm như thế nào.
Trong cuốn tiểu sử Steve Jobs của Walter Isaacson, cựu nhân viên Andy Hertzfield của Apple tiết lộ rằng, Steve Jobs và Bill Gates “ai cũng cho là mình thông minh hơn người kia. Nhưng nhìn chung, Steve xem Bill là một người kém hơn mình một chút, nhất là về phương diện nhãn quan và phong cách. Bill thì coi thường Steve vì Steve thực ra không biết lập trình”.
Sống sao để lưng đứng thẳng, đầu ngẩng cao
►Trần Bảo Minh bị nhiều người cho là tự cao, hiếu thắng, tiêu tiền theo kiểu nhà giàu, không chung thuỷ...
Trần Bảo Minh, Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Sữa quốc tế (IDP).
Thành danh với những chiến lược marketing đột phá trong thị
trường nước giải khát của Pepsico, nhưng cuộc đời ông lại mang nhiều
duyên nợ với thị trường sữa. Mỗi cuộc dời đổi của ông và đội ngũ đều để
lại những thành quả đáng kể và cả điều tiếng.
Trần Bảo Minh, Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Sữa quốc tế (IDP), con người có cá tính mạnh, có khả năng truyền cảm hứng cho đội ngũ, gắn kết chí tình với cộng sự ấy lại bị nhiều người cho là tự cao, hiếu thắng, tiêu tiền theo kiểu nhà giàu, không chung thuỷ…
Khủng hoảng, trầm lắng, nợ xấu, phá sản… đang khiến không khí kinh doanh trĩu nặng, tâm trạng của riêng ông trong những ngày này ra sao?
Ngay cả đến thị trường hàng tiêu dùng được cho là ít bị ảnh hưởng nhất cũng thật tiêu điều. Các nhà phân phối không có tiền để lấy hàng, các điểm bán lẻ nhiều quầy trống trơn vì sức mua giảm nghiêm trọng, họ đâu dám lấy hàng để bán. Một vòng luẩn quẩn kéo thành chuỗi khiến cho nhà sản xuất không ai không lo lắng. Sức mua đang giảm đáng kể, tâm lý người tiêu dùng co cụm là mối lo lớn nhất với các nhà kinh doanh. Thời buổi gì mà không ai có tiền, ai cũng vay nợ! Tiền biến đi đâu hết vậy?
Là người am hiểu thị trường sữa bột, ông có thấy bất công không khi bữa cơm gia đình còn khó khăn chật vật, mà nhiều bà mẹ phải gồng mình mua sữa ngoại cho con với giá cao ngất?
Các thương hiệu nước ngoài hiện đang chiếm ưu thế trên thị trường sữa bột cho bà mẹ, trẻ em, trẻ sơ sinh… về giá trị, niềm tin của người tiêu dùng. Các bà mẹ vì không muốn rủi ro cho đứa con mới chào đời, nên vẫn cắn răng trả giá cao hơn rất nhiều lần so với sản phẩm cùng chức năng của thương hiệu nội địa.
Có bà mẹ thậm chí phải nhịn ăn, nhịn mặc. Nếu kinh tế phát triển tốt, hộp sữa đó có thể chưa là gánh nặng cho mỗi gia đình, nhưng khi mọi thứ đều quá khó khăn, mà sữa – thứ thiết yếu cho con không thể bóp lại được, thì việc các hãng sữa nước ngoài cứ đường hoàng tăng giá quả thật là thiệt thòi lớn cho trẻ em.
Sức
mua đang giảm đáng kể, tâm lý người tiêu dùng co cụm là mối lo lớn nhất
với các nhà kinh doanh. Thời buổi gì mà không ai có tiền, ai cũng vay
nợ! Tiền biến đi đâu hết vậy? Ông Trần Bảo Minh
Nắm bắt tâm lý người tiêu dùng cho rằng giá càng cao thì sữa càng tốt, nên họ vẫn có nhiều đợt tăng giá, ấy là chưa kể chi phí cho phân phối, quảng cáo, lưu thông đến điểm bán ngày càng cao, tạo ưu thế trưng bày la liệt trên các điểm bán, tăng mười mấy phần trăm, người tiêu dùng phải oằn lưng gánh trọn.
Ông vừa nói đến giá trị của niềm tin, phải chăng lòng tin của người Việt đang bị dao động dữ dội, nhất là thị trường sữa bột?
Trong tình hình kinh tế quá khó khăn này, khi thấy có sự tăng giá vô lý như vậy, tại sao Bộ Tài chính, Viện Dinh dưỡng không làm việc trực tiếp với những nhà sản xuất sữa bột nước ngoài, để đưa sữa bột chất lượng cao về Việt Nam với mức lợi nhuận thấp nhất, nhằm giúp cho hàng triệu bà mẹ? Tôi nghĩ làm được vậy có thể cắt giảm 20 – 30% so với giá hiện nay cho sữa có cùng nguồn gốc.
Các cơ quan chức năng của Nhà nước hoàn toàn có thể cùng các chuyên gia dinh dưỡng kiểm tra trực tiếp từ đầu nguồn về công thức và chất lượng. Tại sao không bay thẳng qua Mỹ, Úc tìm hiểu, vì thành phần trong sữa chẳng có gì bí mật cả. Như vậy bảo đảm doanh nghiệp không thể “bốc phét”, cộng quá nhiều lợi nhuận vào giá thành. Nếu họ không tự giác giảm lợi nhuận, mình phải có cách buộc họ đưa giá về với giá thật chứ.
Với một thị trường sữa bột trị giá mấy chục ngàn tỉ đồng, 90% bà mẹ Việt Nam không giàu, nếu tiết kiệm được vài ngàn tỉ cũng là tiết kiệm cho nguồn lực quốc gia.
Chúng ta cứ bị mất trước mất sau, đã nghèo còn phải làm giàu cho tư bản nước ngoài… Nhưng nếu một doanh nghiệp đứng ra phát động, lơ mơ bị coi là phá giá, bị “ném đá” liền.
Làm một việc có ý nghĩa với hàng triệu bà mẹ, sao ông lại sợ bị “ném đá”?
Tôi cũng bỏ nhiều thời gian tìm hiểu thị trường sữa bột, và muốn làm điều gì đó, nhưng sau nhiều lần bị “ném đá” tôi cũng chùn chứ. Có nhiều thứ đáng sợ quá. Ngày xưa, tôi không biết sợ là gì, nhưng khi chương trình “Gắn kết yêu thương” bị đánh, dù mình làm nghiêm túc, tôi tự hỏi liệu mình có chịu nổi không? Nếu làm thì phải làm như thế nào? Đó là điều phải suy nghĩ. Tránh đụng chạm thì hèn quá.
Phải nói mình hơi nhát, vì tôi biết sẽ đụng chạm lớn đến mấy ông tài phiệt. Thân bại danh liệt đã đành, nhưng mình có vợ con... Phá bỏ nồi cơm, lợi nhuận của ai đó chắc chắn sẽ bị “ném đá”, bị chọc ngoáy, cuộc sống của mình không yên được. Bất công nằm ở chỗ đó.
Cũng có người nói làm thế là đi ngược với nguyên tắc thị trường, hãy để thị trường tự nó điều phối. Tôi từng làm công ty nước ngoài, tôi hiểu hơn ai hết về thị trường, nhưng đối với một số sản phẩm, không thể dùng nguyên tắc tối ưu hoá lợi nhuận, đặc biệt là với sữa cho trẻ dưới sáu tuổi. Đó là sản phẩm thiết yếu, bắt buộc, không có sự lựa chọn nào khác, dùng phương pháp tối ưu hoá là tội ác.
Nhà nước phải cùng Hiệp hội sữa, Bộ Tài chính và các chuyên gia dinh dưỡng uy tín nhất đấu thầu công thức chất bổ sung xuất sắc nhất cho trẻ em Việt Nam, lúc đó khỏi cần năn nỉ mấy ông nước ngoài để tạo ra giá trần, đó mới thực sự là vì bà mẹ và trẻ em. Tại sao chứng khoán làm giá trần mà sữa lại không?
Các nhà sản xuất nội địa hiện đang nắm giữ thị trường sữa tươi, nhưng cuộc cạnh tranh này có vẻ chưa thật sòng phẳng với người tiêu dùng, khi đưa ra các thông điệp khá mù mờ: nào là sữa tiệt trùng, sữa sạch, sữa hoàn nguyên…?
Nhà sản xuất phải ghi rõ trên bao bì theo quy định của Nhà nước, chỉ do người dân chưa phân biệt được thôi. Người tiêu dùng miền Bắc có vẻ thông thạo hơn trong việc chọn sữa tươi, còn người miền Nam thường dễ tính, cứ nghĩ sữa nước là sữa tươi.
Về thị trường sữa tươi, có hai vấn đề. Để tránh sự nhập nhèm giữa sữa tươi thanh trùng và sữa tiệt trùng, cần phải hiểu sữa tiệt trùng là lấy từ sữa bột hoàn nguyên chế biến thành sữa nước, thường rẻ hơn sữa tươi. Làm sữa tươi là phải phát triển trang trại bò, hoặc hỗ trợ nông dân nuôi bò, sữa sản xuất ra bao nhiêu phải thu mua hết bấy nhiêu, không thể như sữa bột mua về có thể tồn kho ba tháng.
Từ trước đến nay, sữa tươi phần lớn là do công ty Việt Nam làm, các công ty nước ngoài chỉ là “biểu diễn”. Tôi về TH Milk, và bây giờ là IDP, cũng là để thực hiện ao ước được làm sữa tươi Việt Nam. Mua sữa bột về làm cũng chỉ là kinh doanh sản phẩm thôi. Bỏ qua tính hiệu quả, ước nguyện của tôi là phát triển đàn bò, hỗ trợ nông dân có một tương lai tốt đẹp.
Kinh tế Việt Nam muốn phát triển phải dựa vào nông nghiệp. Nếu các sản phẩm sữa và chế biến từ sữa tươi như phômai, kem, yaourt… đều từ sữa tươi Việt Nam thì rất nhiều nông dân hưởng lợi, nâng giá trị đầu vào cho nông dân.
Vì sao sau một thời gian gắn bó, ông lại mau chóng chia tay với Vinamilk, TH Milk? Phải chăng vì ông không thực hiện được chỉ tiêu như cam kết ban đầu, hay do các ông chủ không chia sẻ được ước nguyện với anh?
Chúng tôi chia sẻ được với nhau nhiều về ước nguyện, vấn đề là bước đi cụ thể, thời gian và mức độ đầu tư luôn là cái phải bàn thảo nhiều nhất. Khác biệt giữa các ông chủ nước ngoài và ông chủ Việt Nam chỉ do tiềm lực thôi.
Doanh nghiệp Việt Nam đặt mục tiêu xa nhưng lại đòi thắng nhanh bằng mọi giá, còn nước ngoài do tiềm lực hùng hậu, có thể chấp nhận cho một thương hiệu đủ thời gian tạo chỗ đứng, đi những bước chậm nhưng chắc - họ nhìn mục tiêu rất xa.
Không nói ai đúng ai sai, vấn đề là tư duy. Tôi rất ghét những ông chủ suốt ngày làm ra những sản phẩm rẻ tiền, phải hướng đến sản phẩm chất lượng chứ. Nền kinh tế phải hướng tới những sản phẩm tạo ra môi trường sống tốt đẹp hơn, đừng chạy theo giá rẻ mà gây ra những sản phẩm có hại cho sức khoẻ, tàn phá môi trường.
Từng bị cho là người tự cao, hiếu thắng, tiêu tiền theo kiểu nhà giàu… nhìn lại quá trình kinh doanh, ông có thấy đạo đức kinh doanh của mình cũng bị thử thách rất lớn bởi áp lực lợi nhuận?
Quả thật thời trẻ tôi là người rất háo thắng, luôn chạy theo mục tiêu, sáng tạo bằng bản năng tự nhiên. Ba mươi tuổi, tôi cũng chưa nghĩ sâu sắc lắm. Nếu lúc ấy một công ty thuốc lá nào trả cao tôi cũng sẽ làm. Nhưng đến giờ phút này, dù có trả cao mấy tôi cũng không bao giờ làm ngành nào ảnh hưởng tới sức khoẻ con người. Đó là thay đổi rất lớn.
Suy nghĩ của tôi về những giá trị sống thay đổi rất nhiều từ khi có vợ, có con. Phải làm gì cho con người, cho xã hội tốt đẹp hơn để con tôi có thể tự hào. Xưa có một mình, làm gì cũng làm bằng mọi giá, bất chấp, giờ có con, yêu thương con nên tôi muốn con mình sẽ không gặp phải những sản phẩm độc hại.
Từng bị mang tiếng là người “không thuỷ chung”, với ông thất bại nào là lớn nhất?
Tôi may mắn dữ lắm mới có thể vượt qua những khúc quanh tưởng chừng gục ngã. Nhưng số phận đẩy đưa, cánh cửa này khép lại, lập tức có cánh cửa khác mở ra, thất vọng lại mở ra hy vọng. Cuộc đời làm thuê của tôi chưa từng bị ai ép, ai bắt… để nhận được đồng tiền.
Làm được điều đó rất khó, vì thực tế, biết bao người làm thuê phải làm điều mình không muốn, điều mình cho là không đúng từ năm này qua năm khác, để nhận được đồng lương, để mua được nhà này, xe nọ... bản thân điều đó đã là một cực hình trong cuộc sống, là chết nửa đời người. Nhận được một cục lương lớn mà phải hy sinh sự tự trọng, tự tôn của bản thân, bao nhiêu tiền để “dán” lên vết thương đó cũng không đủ…
Lúc này, hạnh phúc nhất với tôi là khi mình không còn quan tâm đến tiền nữa. Giá như có một ngày mình thức dậy trong ngôi nhà nhỏ ở làng cổ Đường Lâm, ngồi thảnh thơi đọc báo, câu cá... Sống theo ý mình muốn, an nhiên tự tại, thật với bản thân, không bị ai hỏi đang làm gì, làm như thế nào… đó mới là cuộc sống. Sống sao để lưng đứng thẳng, đầu ngẩng cao là khó nhất.
Tôi
sợ tình trạng ghét thằng anh thì không thể thương thằng em. Mình ra đi
nhưng lính của mình ở lại sẽ thế nào? Liệu họ có được sử dụng theo đúng
tài năng không? Ông Trần Bảo Minh
Vì sao những cuộc ra đi của ông thường kéo theo cả một êkíp, gây nhiều hệ luỵ không nhỏ cho doanh nghiệp và người ở lại?
Tôi sợ tình trạng ghét thằng anh thì không thể thương thằng em. Mình ra đi nhưng lính của mình ở lại sẽ thế nào? Liệu họ có được sử dụng theo đúng tài năng không? Các bước đi phải bảo đảm lương bổng không gián đoạn để anh em còn nuôi vợ nuôi con nữa chứ, đó là cả một vấn đề phải quan tâm đến từng chi tiết.
Cũng không thể một mình giải quyết, phải có đồng đội, tổ chức tin cậy để bất cứ khi nào có thể là gọi qua ngay. Sự chuẩn bị chu đáo ấy phải làm bằng cái tâm, không phải vì sự an toàn bản thân. Tôi sẵn sàng bỏ nơi có lương bổng cao, nổi tiếng hơn về làm ở một công ty lợi nhuận ít hơn để anh em cùng tham gia được với nhau…
Tôi không nói anh em phụ thuộc vào mình. Anh em toàn người giỏi về giúp mình, không phải vì tiền. Để có một đội ngũ như thế lúc này đâu dễ. Tự mình cảm thấy có trách nhiệm với họ thôi, nên mỗi chuyến đi là cả một cuộc chuyển binh tốn rất nhiều công sức, trí lực để cân nhắc xem ai cần đi, ai có thể ở lại. Hệ luỵ của nó khiến bản thân tôi có lúc mệt quá, chỉ muốn ngồi câu cá!
Giữ được tình người, tình đồng đội trong môi trường kinh doanh cạnh tranh khốc liệt dường như quá khó?
Khi tôi chuyển sang một công ty khác, từng có giám đốc cấp cao ở công ty cũ đã không dám nghe điện thoại của tôi, thậm chí không dám gặp mặt vì sợ bị “đì”, dù trước đó chính tôi đưa anh ấy vào công ty, cất nhắc lên chức này chức nọ.
Công ty chỉ gắn bó với ta bởi một bản hợp đồng có thời hạn, còn tình cảm anh em mới là vô thời hạn. Đã từng cùng nhau vượt qua bao thử thách khó khăn, vậy mà sao lại phải sợ cả một lần uống càphê với nhau? Nhiều khi người ta để tiền bạc lấn át cả tình anh em, mối quan hệ giữa con người và con người, điều đó làm tôi đau buồn nhất. Như thế làm sao lưng đứng thẳng, đầu ngẩng cao được.
(Nguồn: Sài Gòn Tiếp thị)
Hãy đầu tư nhiều hơn cho cuộc đời mình
Hãy đầu tư nhiều hơn cho cuộc đời mình |
||
|
|
||
|
Warrent Buffet - cái tên luôn nằm trong top đầu danh sách những
người giàu có nhất hành tinh - nói rằng: “Đừng dùng thẻ tín dụng, tất cả
những gì bạn cần làm là tập trung đầu tư cho chính bản thân mình”.
Warrent Buffet - cái tên luôn
nằm trong top đầu danh sách những người giàu có nhất hành tinh - nói
rằng: “Đừng dùng thẻ tín dụng, tất cả những gì bạn cần làm là tập trung
đầu tư cho chính bản thân mình”.
Nhà tỷ phú nổi tiếng của thế
giới đã làm giàu như thế nào và cuộc sống thường nhật của ông ra sao?
Hãy xem lối sống giản dị của một trong những người giàu nhất thế giới:
1. Ông bắt đầu mua cổ phiếu năm 11 tuổi và đến giờ ông vẫn cảm thấy hối tiếc vì đã không mua sớm hơn. 2. Ông đã mua một trang trại nhỏ vào năm 14 tuổi bằng số tiền dành dụm được từ việc giao báo. 3. Ông vẫn sống trong một căn nhà nhỏ với 3 phòng ngủ ở ngoại vi thành phố Omaha. Ông mua căn nhà này cách đây 50 năm, sau khi ông vừa kết hôn. Ông cảm thấy mình sống thật đầy đủ và tiện nghi trong căn nhà ấy, và nhà ông không hề có tường rào để bảo vệ. 4. Ông luôn tự lái xe và không hề thuê tài xế hay bất kỳ một người nào để bảo vệ ông. 5. Ông không bao giờ sử dụng phi cơ riêng mặc dù ông sở hữu một công ty sản xuất phi cơ lớn nhất thế giới. 6. Tập đoàn Berkshire Hathaway của ông đang điều hành đến 63 công ty con. Hàng năm, ông chỉ viết một lá thư để liên lạc với các giám đốc điều hành của 63 công ty này để hoạch định mục tiêu hoạt động trong năm. Ông không bao giờ triệu tập họp mặt hay gọi điện cho họ theo định kỳ như các tập đoàn khác. Ông chỉ đạo các tổng giám đốc điều hành làm việc theo hai quy tắc mà thôi. Quy tắc 1: Đừng bao giờ làm mất tiền của cổ đông. Và quy tắc 2: Luôn ghi nhớ quy tắc 1. 7. Ông không thích tham gia các cuộc hội hè, đình đám với tầng lớp thượng lưu của xã hội. Sau những giờ làm việc căng thẳng, ông lại trở về nhà, tự làm cho mình một túi bắp rang bơ và thong dong xem truyền hình. 8. Bill Gates, nhân vật giàu có nhất thế giới, đã gặp ông cách đây năm năm. Bill nghĩ giữa hai người chẳng có điểm tương đồng nào, vì thế Bill chỉ dự định gặp ông trong khoảng nửa giờ đồng hồ. Thế nhưng, trên thực tế, cuộc gặp mặt này kéo dài đến 10 giờ đồng hồ. Và từ đó, Bill Gates thật sự khâm phục Warren Buffet. 9. Warren Buffet không dùng điện thoại cầm tay, cũng chẳng có cái máy tính nào trên bàn làm việc của ông cả. Ông đã nhắn nhủ với thế hệ trẻ như sau: “Đừng dùng thẻ tín dụng, tất cả những gì bạn cần làm là tập trung đầu tư cho chính bản thân mình và hãy nhớ rằng: - Tiền bạc, của cải không tạo ra con người; chính con người mới tạo ra những thứ ấy. - Hãy sống thật đơn giản và giản dị như chính con người của bạn. - Đừng bao giờ làm theo lời người khác. Đó chỉ là ý kiến tham khảo cho bạn mà thôi. Hãy làm những gì bạn cho là đúng và đem lại cảm giác thoải mái cho bạn. - Đừng phung phí tiền bạc cho những thứ không cần thiết, hãy sử dụng thật hiệu quả đồng tiền của bạn cho những người thật sự cần giúp đỡ. Cuối cùng, cuộc sống là của riêng bạn, vậy thì tại sao lại để người khác định đoạt nó?” |
4 thói quen để trở thành triệu phú
|
Các triệu phú cũng chỉ có 24 tiếng/ngày như chúng ta, cũng sống
dưới một bầu trời và hít chung một bầu không khí, vậy tại sao họ giàu
còn chúng ta thì không?
Các triệu phú cũng chỉ có 24
tiếng/ngày như chúng ta, cũng sống dưới một bầu trời và hít chung một
bầu không khí, vậy tại sao họ giàu còn chúng ta thì không?
Các triệu phú lạc quan về nền kinh tế
thế nhưng không giống như phần đông chúng ta, họ không tiêu sạch tiền
vào thứ vô bổ như trò chơi điện tử hay đồ ăn thức uống vặt vãnh.
Thay vào đó, họ quan tâm đến việc giữ tiền và kiếm thêm tiền.
Một khảo sát được thực hiện với triệu phú Mỹ gần đây cho người ta thấy triệu phú làm gì với tiền của họ trong năm nay.
Ưu tiên quan trọng nhất là họ sẽ trả bớt
nợ và tiết kiệm tiền. Một triệu phú trong năm qua trung bình tiết kiệm
được 39 nghìn USD và họ có kế hoạch sẽ tiết kiệm nhiều hơn trong năm
nay.
Tuy nhiên họ cũng vẫn muốn đặt cược vào
đà phục hồi kinh tế. Khoảng 45% cho biết họ sẽ đầu tư vào thị trường
chứng khoán. 58% quan tâm đến lĩnh vực công nghệ; 48% quan tâm đến dược
và 47% muốn đầu tư vào lĩnh vực y tế.
Sự quan tâm đối với vàng chưa chấm dứt: 41% muốn đầu tư vào vàng và 24% xem xét cơ hội đầu tư vào các kim loại quý khác.
Tuy nhiên các triệu phú chưa hết bi
quan; 81% cho rằng họ không tin suy thoái kinh tế đã qua đi và chỉ duy
nhất 2% tự coi mình trong nhóm nhà đầu tư táo bạo.
Quy tắc này không chỉ áp dụng với việc chi tiền mà còn trong cuộc sống và cách điều hành công việc kinh doanh.
Quản lý thời gian hiệu quả
Triệu phú cũng chỉ có 24 tiếng/ngày
giống chúng ta thế nhưng việc họ sống và điều hành công việc kinh doanh
thế nào cũng đáng quan tâm. Họ quản lý thời gian tốt hơn chúng ta. Trong
khi phần lớn chúng ta về nhà và ngồi lì trước tivi, người giàu có đọc
sách và làm những việc đóng góp cho thành công của họ trong tương lai.
Từ khi còn là một học sinh cấp 2 ở
Seattle, Bill Gates thường rời nhà vào buổi đêm và cuối tuần để đến
phòng máy tính. Ông làm lập trình từ khi học lớp 8. Ông không dành suốt
khoảng thời gian rỗi rãi thời niên thiếu để xem tivi và mơ học môn khoa
học máy tính tại trường đại học. Ông dành thời gian làm việc thực tế
trên máy tính.
Cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi sau này
ông bỏ ngang đại học Harvard để khởi nghiệp với Microsoft, ông đơn giản
chỉ luôn đi trước mọi người.
Steve Jobs, sáng lập viên của Apple
trong bài phát biểu tại đại học Stanford vào năm 2005, đã cho mọi người
biết về lịch hoạt động của ông và khẳng định ông luôn biết làm tất cả
những gì cần thiết.
Jobs nói: “Khi tôi 17 tuổi, tôi biết đến
câu nói nếu mỗi ngày bạn sống như thể đó là ngày cuối cùng trong cuộc
đời, bạn sẽ thành công. Câu nói đó gây ấn tượng mạnh mẽ dến tôi và trong
suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương và tự hỏi: có phải ngày cuối
cùng của mình đã đến và mình sẽ làm gì hôm nay? Khi tôi đưa ra quá nhiều
câu trả lời không, tôi hiểu tôi cần phải thay đổi điều gì đó.”
“Đừng bao giờ mút ngón tay”
Người giàu cũng hết sức quyết đoán.
Tỷ phú Warren Buffett đã từng khẳng
định: “ Đừng bao giờ mút ngón tay. Ở thời điểm nào đó, bạn cần phải dừng
suy nghĩ tính toán lại và bắt đầu hành động.”
Hãy biết thu thập thông tin cần thiết
trước người khác để đưa ra quyết định và nhờ mọi người theo dõi, nhắc
nhở việc tuân thủ lịch trình để đảm bảo nó không đi chệch hướng.
Ông luôn đưa ra quyết định nhanh và trung thành với nó.
Theo ông, hành động chờ thời cơ và suy
nghĩ linh tinh là “mút ngón tay”. Bất cứ khi nào được mời hợp tác làm
ăn, ông đều trả lời: “Tôi không phản đối nếu bạn đưa ra biểu giá cụ
thể.”
Hạn chế vay mượn
Người sống bằng tiền vay mượn và thẻ tín
dụng sẽ không thể giàu được. Vì vậy, Warren Buffett không bao giờ vay
khoản tiền lớn để tiêu dùng hay đầu tư.
Ông rất ghét thế chấp. Ông cho biết đã
nhận được không ít lá thư từ nhóm người tưởng họ quản lý được nợ nần
nhưng sau đó lại khốn khổ vì nó. Buffett khuyên chỉ nên mượn số tiền mà
bạn có thể trả và đầu tư bằng tiền tiết kiệm của chính mình.
Luôn kiên trì
Với sự nhẫn nại và khéo léo, bạn sẽ có
thể chiến thắng mọi đối thủ. Warren Buffett mua siêu thị đồ nội thất
Nebraska Furniture Mart vào năm 1983 bởi thích phong cách kinh doanh của
người chủ Rose Blumkin.
Là một người Mỹ gốc Nga, bà đã biến một cửa hiệu cầm đồ nhỏ thành cửa hàng trang trí đồ nội thất lớn nhất Bắc Mỹ.
Bà luôn bán hàng thấp hơn giá của các cửa hàng khác và mặc cả đến cùng giá mua vào.
Bà được coi như hiện thân của lòng can đảm và cố gắng đến cùng để chiến thắng trong cuộc chiến khốc liệt.
|
Doanh nhân mệt mỏi vì... thành công!
Doanh nhân mệt mỏi vì... thành công! |
||
|
|
||
|
Đối với rất nhiều doanh nhân, công việc kinh doanh của họ trở
thành một cuộc chạy đua không ngừng. Sau khi trèo lên được đỉnh cao thứ
nhất, họ lại vội vã chinh phục đỉnh cao thứ hai. Công việc không còn đem
lại cho họ niềm vui. Tại sao vậy? Điều gì đã đánh cắp cảm giác vui
sướng sau mỗi thành công?
Đối với rất nhiều doanh nhân,
công việc kinh doanh của họ trở thành một cuộc chạy đua không ngừng.
Sau khi trèo lên được đỉnh cao thứ nhất, họ lại vội vã chinh phục đỉnh
cao thứ hai. Công việc không còn đem lại cho họ niềm vui. Tại sao vậy?
Điều gì đã đánh cắp cảm giác vui sướng sau mỗi thành công?
Hội chứng tự đốt cháy
Một lần, đến gặp bác sĩ tâm lý là một
chủ doanh nghiệp thành đạt. Ông thổ lộ rằng cảm thấy kiệt quệ cả tinh
thần lẫn thể chất và không còn hứng thú trong công việc. Ông ví mình
như một chiếc lá bị cuốn theo dòng nước. Sau mỗi một lần thực hiện
thành công một dự án, ông đều tự nhủ: “Công việc đã kết thúc – chẳng
còn điều gì phải suy nghĩ nữa, cần phải nhanh chóng bắt tay vào một
việc mới”. Ông không còn cảm nhận được niềm vui của thành công.
Giống như nhiều doanh nhân,
người đàn ông này bị hội chứng tự đốt cháy. Nguyên nhân nằm ở chỗ,
nguồn không khí nuôi dưỡng tinh thần ông chính là... lời khen của những
người xung quanh. Khi còn bé, thì đó là lời khen của bố mẹ và thầy cô
giáo. Giờ đây, ông chờ lời khen của những người có uy tín đối với mình.
Và thảm họa nằm ở chỗ: ông đã đạt tới đỉnh cao trong kinh doanh, không
còn ai có đủ tầm để ban cho ông lời khen ngợi nữa. Còn bản thân nhà
doanh nghiệp lại không có thói quen tự khen mình.
Nhà tâm lý đã khuyên ông tự chuyển vai
trò: không phải là người nhận lời khen ngợi nữa mà hãy ban phát lời
khen cho những người đã giúp mình trong công việc. Với cách này, ông đã
bắn mũi tên trúng hai đích: cảm thấy vui trước thành công mà không cần
chờ đợi lời khen của người khác, đồng thời động viên tất cả nhân viên
vươn tới thành công mới.
Không hiếm các doanh nhân có tâm sự rằng:
không có chủ doanh nghiệp nào lại không tự hào trước những thành công
của mình, nhưng đồng thời họ cũng gần như không bao giờ có cảm giác hài
lòng. Đối với họ: kinh doanh giống như đi trên chiếc xe đạp. Khi anh
đạp pê-đan thì chiếc xe tiến về phía trước, nhưng khi ngừng đạp thì mọi
thứ đều đứng lại. Giống như anh đã đạt được nhiều thứ, nhưng tất cả
đều là quá khứ, còn trên cương vị là một doanh nhân thì phải biết lo
lắng cho tương lai. Không được quyền nhìn xuống chân mà phải tiến lên
phía trước.
Hoặc có một nữ doanh nhân than thở rằng:
bà có tất cả mọi thứ mà mọi người mong ước – ba đứa con, sự nghiệp,
tiền bạc. Có thể nói là tất cả trừ một điều duy nhất cảm giác vui sướng
trước thành công của mình và người thân. Bà nói: tôi lên kế hoạch cho
tương lai, thực hiện chúng, kết thúc dự án thứ nhất, tôi bắt tay vào dự
án thứ hai... không còn lúc nào mà vui sướng.
Bà tâm sự: tôi có thói quen phân tích
những sai lầm của mình và rút kinh nghiệm sau mỗi thất bại. Nhưng khi
bạn chỉ nghĩ đến những mục tiêu thì càng ngày nó lại càng cao hơn.
Không có điểm dừng và rất mệt mỏi. Chỉ mới gần đây, khi nghiên cứu
thánh kinh Biblia, tôi mới hiểu ra rằng: con người cần phải vui sướng
trước mỗi chiến thắng của mình, phải coi đó là một ngày hội, cần phải
tạo ra cho mình cách nhìn nhận tích cực trong cuộc sống nói chung và
trong kinh doanh nói riêng.
Phải khiêm nhường!
Theo lời của các chuyên gia tâm lý, những người không biết vui với những thành công của mình chia làm ba loại.
Loại thứ nhất là những người từ bé đã quen sống lý tính và có mục đích. Thậm chí, đối với họ không tồn tại khái niệm “niềm vui”.
Loại thứ hai là những người có thói
quen chờ niềm vui do người khác đem lại. Đó có thể là bố mẹ, thầy cô
giáo, sếp... Những người này thông thường bi quan và mâu thuẫn, một mặt
họ coi khinh những thành công của người khác, nhưng mặt khác lại rất
phụ thuộc vào sự đánh giá của mọi người xung quanh.
Loại thứ ba là những “siêu nhân” – họ
không thể hiện niềm vui vì sợ làm xấu đi hình ảnh của mình. Đối với
những “siêu nhân” thì bất cứ một sự thể hiện tình cảm nào, trong đó có
cả việc bày tỏ niềm vui trước thành công đều đồng nghĩa với sự yếu đuối.
Có thể nói đối với họ: “Chẳng có gì mà vui sướng khi tôi chưa được vào
danh sách những người giàu có nhất của tạp chí Forbes”.
Các chuyên gia tâm lý cho rằng nền giáo
dục Đông Âu (kể cả Việt ) đã tạo ra hệ thống giáo dục với quá nhiều
cấm đoán không cần thiết. Đối với nhiều người thuộc lứa tuổi ngoài 35,
từ nhỏ hằn sâu vào tiềm thức câu nói “phải khiêm nhường”, và điều này
làm cho họ có thói quen kìm nén mọi tình cảm của mình. Hoặc họ quen cho
rằng, cuộc sống là hai đường đen trắng rõ ràng, và thành công là do số
phận đem lại. Đã đến lúc những người này phải cảm ơn bản thân, chứ
không phải số phận, vì thành công của mình.
Một chủ doanh nghiệp lại cho rằng,
không biết vui trước thành công của mình là điểm đặc trưng của những ông
chủ tập trung hết tinh lực cho quá trình đấu tranh để vươn lên. Họ
quen sống trong điều kiện thúc bách và căng thẳng không còn thời gian
đâu mà để ý đến những thành quả của mình. Và đến khi, công việc kinh
doanh của họ đã ổn định, cũng đến lúc nên thấy rằng con đường mà mình
đã vượt qua không phải là nhỏ và nên biết vui mừng về thành công đạt
được. Nhưng đáng tiếc, họ lại chưa học được cách để vui sướng.
Một chuyên gia tâm lý nữa lại nêu lên
một khía cạnh khác: có thể các ông chủ đã quá lo xa, không tỏ thái độ
vui sướng vì sợ nhân viên dưới quyền cho rằng mình giàu lên quá dễ dàng
và có thể họ sẽ đề nghị tăng lương.
Сạnh tranh tư bản chủ nghĩa
Để loại bỏ trạng thái không hài lòng về
bản thân, bạn hãy học cách vui với những thành công của mình. Để làm
được điều này, các chuyên gia tâm lý khuyên hãy tích cực thể hiện tình
cảm, đừng kìm nén ở trong lòng. Nếu bạn muốn cười - hãy cười to lên,
nếu muốn hát – hãy hát to lên.
Tình cảm không cần phải che giấu, vì
đây cũng là nguồn năng lượng để đạt được những thành công tiếp theo.
Nếu bạn vui vì những thành công của mình, hãy chia sẻ điều đó với mọi
người xung quanh, đừng ngại.
Vào những dịp kỷ niệm ngày thành lập
doanh nghiệp, bạn hãy treo băng-rôm ngoài phố, ví dụ: “Chúc mừng công
ty chúng ta tròn 5 tuổi!”. Đây không phải là sự kiêu ngạo mà là sự
khẳng định chiến thắng của mình. Đừng e ngại khi nói về những thành
công của mình, mà ngược lại cần phải bày tỏ điều này với bất cứ ai muốn
nghe.
Một chủ doanh nghiệp thành đạt, người
đã gặt hái nhiều thành công trong lĩnh vực kinh doanh của mình, tâm sự
rằng trước khi ngủ, sau khi kiểm điểm lại một ngày làm việc, anh không
ngần ngại tự khen bản thân: “Mình thật xuất sắc”. Anh còn cho rằng cần
phải khuyến khích nhân viên trong công ty phát triển cảm giác tự hào về
những gì mình đã đạt được.
Anh kể chuyện, vài năm trước đây, khi
công ty đã vượt qua được một chặng đường dài, các nhân viên đều cảm
thấy những thành tựu của công ty là đương nhiên, không có gì đặc biệt.
Mất đi cảm giác phấn chấn trước mỗi thành công, thì hóa ra mọi người
luôn thấy mệt mỏi, không còn động lực để làm việc.
Cuối cùng, anh đã nghĩ ra cách thành
lập một web-site để đưa tin về những dự án xuất sắc của công ty, đồng
thời gửi những tin này vào hộp thư riêng của mọi người. Với cách PR nội
bộ này, anh đã giúp các nhân viên nhìn công việc của mình bằng con mắt
khác, họ cảm thấy tầm quan trọng trong những đóng góp của riêng mình
vào thành công chung. Và tình hình được cải thiện rõ rệt.
Khi vấp phải vấn đề “nhàm chán” vì
thành công, một số chủ doanh nghiệp còn có những sáng kiến khác. Ví dụ,
tổ chức những buổi hoạt động tập thể lôi kéo tất cả mọi người tham gia
như các cuộc thi thể thao, thi kể chuyện tiếu lâm,... và thậm chí là
thi đánh bài.
Hoặc chủ một doanh nghiệp kinh doanh
các hệ thống báo động, đã phát động một cuộc thi “Sự cạnh của chủ nghĩa
tư bản” cho các giám đốc bán hàng trong công ty. Sự phấn khích đem đến
cho mọi người trong cuộc đua giúp họ hứng khởi đặt ra những mục tiêu
mới.
|
Bí quyết trở thành doanh nhân thành đạt của nhà đồng sáng lập Flickr và Hunch
Bí quyết trở thành doanh nhân thành đạt của nhà đồng sáng lập Flickr và Hunch |
||
Nhà đồng sáng lập Flickr và Hunch nói về nguồn cảm hứng thôi thúc chị làm việc thâu đêm suốt sáng.
Nổi tiếng với tư cách nhà đồng sáng lập
website chia sẻ hình ảnh Flickr, chị Caterina Fake còn là người phát
minh và là nhà đầu tư lão luyện. Ở tuổi 41, vị nữ doanh nhân có nhiều
hành động đột phá này tự miêu tả mình: “luôn tự định hướng, tự tạo cảm
hứng, và tự làm chủ”.
Năm 2005, khi Yahoo! mua Flickr thì chị
vào làm cho Yahoo! Nhưng không lâu sau đó, năm 2009, Fake trở thành
nhà đồng sáng lập Hunch, trang web xây dựng lý lịch thú vị của những
người sử dụng Internet.
Trước đây, Fake là sinh viên ngành Văn
học Anh tại trường Vassar College, và chuyên nghiên cứu kinh nghiệm học
tập sáng tạo. Ngày nay, chị vừa làm nhà tư vấn cho Hunch, vừa đầu tư
hàng triệu USD cho những doanh nghiệp khác với tư cách đối tác cùng
khởi nghiệp, ví dụ như ở quỹ đầu tư mạo hiểm Founder Collective.
Trong bài viết này, Fake chia sẻ hành
trình trở thành doanh nhân của mình, đồng thời, bật mí điều kiện để một
doanh nghiệp mới thành lập thu hút sự chú ý và khao khát liều lĩnh đầu
tư của chị.
Nguồn cảm hứng thường đến từ việc tập
trung sự chú ý vào nhiều lĩnh vực đa dạng. Tôi luôn quan tâm đến những
sự kiện thời sự, và đọc tin trên tờ New Yorker và Economist. Tôi còn
tham dự các buổi họp cộng đồng để tìm hiểu người dân khu vực mình đang
sống quan tâm đến những vấn đề gì. Và vì đã theo chuyên ngành văn học
từ thời đại học, nên tôi cũng thường đọc thơ, các tác phẩm văn học,
tiểu thuyết… Những nhà thơ yêu thích của tôi là Wallace Stevens,
Shakespeare và Emily Dickinson. Quyển sách mà tôi cho rằng các doanh
nhân cần đọc là The Innovator's Dilemma.
Có giai đoạn tôi làm việc dưới quyền
làm chủ của người khác ở Yahoo!, nhằm học tập kinh nghiệm. Mọi sự kiện ở
từng nấc thang cuộc đời đều ảnh hưởng đến quyết định bạn sẽ làm gì
trong tương lai. Tại Yahoo!, tôi đã được học hỏi về cách thức tìm kiếm
thông tin xã hội và có dịp tiếp xúc, trao đổi với nhiều người tuyệt
vời. Tôi đã đầu tư cho doanh nghiệp tư nhân của một số người sau khi
làm bạn với nhau.
Mọi người có khuynh hướng ngần ngại, thận trọng khi mạo hiểm thành lập doanh nghiệp lần thứ hai. Nhưng, tôi khuyên các bạn đừng để mình rơi vào tình trạng đó. Sau khi thành lập một doanh nghiệp thành công, đừng rơi vào trạng thái nghỉ ngơi trên đỉnh cao vinh quang. Hãy thử bước chân vào lĩnh vực mình chẳng biết gì để tạo ra nhiều điều mới mẻ, thú vị, đầy sáng tạo.
Nếu có thể, tôi khuyên các doanh nhân
nên tích cực hoạt động trong thế giới các công ty mới thành lập và đầu
tư mạo hiểm. Quan sát thử thách mà các công ty gặp phải sẽ thôi thúc
bạn vận động trí não liên tục nhằm suy nghĩ cách giải quyết.
Một doanh nghiệp mới thành lập chỉ thu hút sự chú ý của tôi khi sở hữu các sản phẩm tuyệt vời. Trước đây, tôi đã trở thành nhà đầu tư cho trang web bán hàng handmade lừng danh Etsy chỉ thông qua việc nhận được e-mail đề nghị từ nhà đồng sáng lập Rob Kalin kèm đường link dẫn đến website. Đó là tất cả những gì doanh nghiệp cần: sản phẩm tuyệt vời.
Lời khuyên cho doanh nhân khởi nghiệp là
hãy chọn đúng thị trường. Ý tưởng tiếp cận thị trường đó có thể thay
đổi, bạn có thể “tấn công” nó bằng nhiều cách khác nhau, chỉ cần xác
định vấn đề khó khăn rồi từ từ giải quyết nó.
Về việc xây dựng cộng đồng trực tuyến,
các bạn đừng quên: chú ý vào tương tác offline để có thêm thông tin về
tương tác online. Quan sát cộng đồng để tìm hiểu cách thức mọi người
hành xử. Đặt cộng đồng online lên nền tảng động đồng offline là cách
tốt nhất để xây dựng trang Mạng xã hội - MXH. Thế giới thực luôn là
nguồn không đáy những cảm hứng dạt dào để bạn xây dựng mọi thứ.
Bí quyết kinh doanh trên MXH là khi ai đó phản hồi trên trang Facebook hay Twitter thì đối xử với họ như khách hàng đang đứng trước mặt mình. Nếu bạn không khéo chăm sóc, họ sẽ không bao giờ trở lại. Phản hồi trực tuyến y như phản hồi trực tiếp. Hãy khuyến khích khách hàng đối thoại và doanh nghiệp hãy luôn là chính mình.
Thu hút sự quan tâm và chú ý của tôi
nhất là kỹ thuật hiện đại. Công nghệ thay đổi đến chóng mặt, nên nếu lơ
đãng bạn sẽ bị lãng quên nhan chóng. Cái bạn lập kế hoạch sẽ xây dựng 6
từ tháng trước đến bây giờ đã thành lỗi thời, vô nghĩa. Phải liên tục
xác định điều gì đang thay đổi thế giới. Đừng cực đoan mà hãy sẵn lòng
thích nghi.
Kỷ niệm kinh doanh đầu tiên là khi 5 tuổi tôi bán bức tranh mình vẽ cho cha mẹ với giá 10 xu hoặc 25 xu, tùy kích thước.
Điều kỳ lạ: tôi là người thích mạo hiểm
thử cái mới, nhưng nếu tôi tìm thấy món ăn mình thực sự rất thích ở
nhà hàng thì tôi gọi món đó hoài. Có những nhà hàng tôi đến ăn nhiều
năm mà chẳng biết nó có những món gì khác trong thực đơn trừ món tôi
thích. Thế đấy, tôi không ngừng thử những cái mới, nhưng thỉnh thoảng,
khi bạn đã tìm thấy thứ bạn thực sự thích thì tại sao phải thay đổi
chứ?
|
Kinh doanh từ năm 6 tuổi, kiếm 1 tỷ USD/năm
Kinh doanh từ năm 6 tuổi, kiếm 1 tỷ USD/năm |
|
Nhãn hiệu thời trang cao cấp The Row của hai chị em Mary-Kate và
Ashley Olsen đã "mê hoặc" được những quý bà sành điệu nhất, thậm chí
ngay đến đệ nhất phu nhân tổng thống Mỹ Michelle Obama cũng không phải
ngoại lệ. Theo Forbes, The Row hiện đang có doanh thu 1 tỷ USD/năm.
Nhãn hiệu thời trang cao
cấp The Row của hai chị em Mary-Kate và Ashley Olsen đã "mê hoặc" được
những quý bà sành điệu nhất, thậm chí ngay đến đệ nhất phu nhân tổng
thống Mỹ Michelle Obama cũng không phải ngoại lệ. Theo Forbes, The Row
hiện đang có doanh thu 1 tỷ USD/năm.
Những "diễn viên nhí" trở thành nhà thiết kế thời trang xuất sắc
Mary-Kate và Ashley Olsen đã được biết
đến là những ngôi sao nhỏ trong bộ phim Full House và rất nhiều bộ phim
ở lứa tuổi thiếu niên khác. Họ đang gấp rút nghiên cứu loại áo sơ mi
cotton màu trắng, mát và một loại kết hợp với kiểu quần legging cộc
đen. Vải vóc vương đầy trên sàn nhà tại trung tâm hàng dệt may New
York. Bóng đèn huỳnh quang chiếu sáng khu làm việc hình chữ L, phảng
phất có mùi của bàn là quần áo và món cơm rang.
Đây là cuộc sống mới của hai chị em nhà
Olsen, sau khi trải qua một tuổi thơ hào nhoáng ở Hollywood và luôn là
mục tiêu của những tay săn ảnh paparazzi. Họ đã từng xây dựng được đế
chế hàng tỷ USD nhờ sự nổi tiếng và thu hút được một đối tượng fan hâm
mộ nhí đông đảo. Giờ đây họ đang tạo ra một điều hoàn thoàn khác. Nhờ
những sự cố gắng không ngừng, họ đã tìm thấy những mục đích xã hội cũng
như nhận được sự tôn trọng ngày càng cao trong thế giới thời trang
khắc nghiêt, khi họ thành công với thương hiệu The Row- chuyên cung cấp
các sản phẩm may mặc cao cấp cho phái nữ.
Bộ sưu tập đã tạo được ấn tượng rất tốt
với các nữ doanh nhân và phu nhân tổng thống Mỹ Michelle Obama, đồng
thời chủ nhân của nó cũng được Hội Đồng thiết kể thời trang Mỹ đề cử là
những nhà thiết kế xuất sắc nhất của năm. Cùng với họ còn có các ứng
cử viên sáng giá khác như Joseph Altuzarra (làm việc tại Givenchy) và
Prabal Gurung. Tên người thắng cuộc sẽ được công bố ở New York vào 6/6
tới.
Chị em nhà Olsen sẽ bước sang tuổi 25/6
tới và họ không hề theo học bất kỳ trường thời trang hay nghệ thuật
nào. Họ đã xây dựng được một danh tiếng đáng nể, bất chấp mọi rủi ro
khi thu hút các nhà bán lẻ hay hoài nghi, và cũng luôn giữ kín sự nổi
tiếng của mình. Họ đã thành công trong cuộc chiến bảo vệ các nhà máy
sản xuất đồ may mặc trong cả nước. Theo savethegarmentcenter.org, năm
1965 những nhà máy này đã sản xuất 95% số quần áo trong cả nước Mỹ.
Hiện nay con số đó giảm xuống chỉ còn 5% . Theo các nhà hoạt động thì
tương lai trung tâm may mặc New York sẽ không còn sản xuất hàng loạt mà
sản xuất quy mô nhỏ nhưng cao cấp, chủ yếu dựa vào những thợ lành
nghề.
Chị em nhà Olsen đã tiếp thu tư tưởng
này bằng cách sản xuất bộ sưu tập của họ trong các xưởng sản xuất ở New
York và Los Angeles (sản phẩm túi xách được sản xuất tại Ý). "Tôi thực
sự tin rằng chúng tôi có thể sáng tạo ở đây và tận dụng những kỹ năng
mà công nhân có. Kỹ năng thì cũng từ đây mà ra. Vấn đề chính của chúng
tôi là máy móc không đáp ứng đủ nhu cầu. Do vậy một số dòng sản phẩm
phải sản xuất ở Ý. Nhưng tôi cho rằng, dù là quần áo hay ô tô thì càng
sản xuất gần sân nhà càng tốt", Ashley nói.
Hai chị em sinh đôi này sống tại hai
ngôi nhà riêng ở New York. Trông họ thật nhỏ bé, dù đã đi những đôi
giày cao gót đến 4 inch. Nếu bạn nhìn kĩ, chứ không phải nhìn thoáng
qua vào đôi mắt to tròn và những nét góc cạnh trên khuôn mặt của người
nổi tiếng, thì sẽ thấy những nét "dễ thương" của những diễn viên nhí
ngày xưa đã mất đi từ lâu.
Kinh doanh từ khi 6 tuổi
Họ cùng lập ra công ty cổ phần Dualstar
Entertainment Group cùng với người quản lý Robert Thorne khi hai chị
em mới 6 tuổi. Mục đích là để bán hàng hóa và dự án mang thương hiệu
Olsen. Lên 10, hai chị em đã có một dòng sản phẩm quần áo tại Walmart;
nhưng cuối cùng họ cũng tách ra với một dòng sản phẩm hiện đại mang tên
Elizabeth & James (được đặt theo tên anh chị em ruột của họ). Đến
năm 18 tuổi, hai chị em mua cả cổ phần của Thorne để giành quyền kiểm
soát công ty Dualstar. Ashley nói: "Ơn Chúa là cha mẹ cũng ủng hộ chúng
tôi làm việc này".
Theo tạp chí Forbes, công ty này hiện đang có doanh thu 1 tỷ USD mỗi năm.
Hiện tại, họ đang là CEO của Dualstar.
Cùng với chủ tịch điều hành các hoạt động thường ngày của công ty là
Jill Collage, chị em Olsen giữ quyền quyết định lớn về tăng trưởng cũng
như hướng đi của công ty. Trọng tâm của họ giờ đây đã chuyển từ quảng
bá thương hiệu sang phát triển sản phẩm- từ thỏa thuận hợp tác của The
Row với TOMS Shoes đến việc giới thiệu dịch vụ mua sắm trực tuyến qua
thuê bao mang tên Stylemint. Trong khi nhiều nhà thiết kế sẵn sàng chia
sẻ thông tin về các nguồn lực của họ thì chị em nhà Olsen lại tỏ ra
rất bí mật.
Không khí làm việc tại các xưởng sản
xuất ở đây rất yên tĩnh. Nam nữ nhân công tập trung cao độ vào những
thao tác tinh xảo. Ông chủ một xưởng may áo sơ mi cho biết, ông đang có
kế hoạch mở rộng quy mô nhờ những hợp đồng mà chị em nhà Olsen mang
đến.
The Row, được thành lập năm 2006 và đặt
theo tên của Savile Row, được bắt đầu với ý tưởng của Ashley về một
kiểu áo sơ mi trắng hoàn hảo: Thời trang, tiện dụng, có độ bền và giá
cả hợp lý. Cô không hài lòng với cái loại sơ mi hiện có và đã nảy ra ý
tưởng kinh doanh này. Bộ sưu tập đầu tiên gồm có áo sơ mi dệt kim và
quần legging đan. Sau đó nó phát triển thành dòng áo khoác dệt mắt cáo
phức tạp, áo len casơmia, váy nỉ và len, và quần legging da. Phụ nữ sẵn
sàng chi trả 1.700 đôla cho những sản phẩm này.
Quan điểm chọn đối tượng khách hàng kỳ lạ
Mặc dù giá sản phẩm của chị em nhà Olsen
đã tăng lên 25%, trong khi người người vẫn luôn miệng ca thán về tình
trạng "nợ nần" và "thất nghiệp", nhưng khách hàng vẫn có khả năng chi
trả cho sản phẩm của họ. Và trong khi khách hàng chính của những nhà
thiết kế khác thường ở lứa tuổi 25 thì khách hàng của The Row lại chủ
yếu ở lứa tuổi 35-45. Thay vì khuyến khích phụ nữ chịu đựng những năm
tháng khó khăn này, hai bà chủ của the Row lại muốn họ được hưởng cuộc
sống xa hoa nhờ các sản phẩm cao cấp của họ.
Về cơ bản thì quan điểm này khá hiếm.
Hầu hết các nhà thiết kế trẻ thường tạo ra các bộ sưu tập cho đối tượng
khách hàng cùng lứa- hoặc theo những mẫu thiết kế trong truyện cổ
tích. Thậm chí khi họ lớn tuổi hơn thì cũng thường chuyển trọng tâm
sang thiết kế cho lứa tuổi khách hàng trẻ hơn họ. Chị em nhà Olsen
dường như rất say mê với sự chín chắn. Nhìn các tác phẩm của họ có thể
thấy sự chuyên nghiệp, phù hợp và thực tế, không có cảm giác sáo rỗng
của tầng lớp có địa vị cao trong xã hội.
Được bày bán ở những cửa hàng như
Barneys New York và những cửa hàng nhỏ độc lập, doanh số của The Row
ước tính đạt 10-12 triệu mỗi năm. Để làm được điều này, hai cô chủ đã
cố gắng xóa bỏ mọi quan ngại về một thương hiệu của người nổi tiếng.
Julie Gilhart- nguyên giám đốc thời trang của Barneys New York, người
đã chứng kiến buổi ra mắt của the Row, nói: "Tôi luôn không tin tưởng
nhiều vào những thương hiệu kiểu này. Tôi cũng hơi do dự trước khi đến
buổi ra mắt đầu tiên của họ".
Không lợi dụng tên tuổi để thành công
Thay vì lợi dụng tên tuổi của mình, chị
em nhà Olsen lại giữ kín danh tiếng bằng cách không ghi tên họ trên
nhãn sản phẩm. Các nhà bán lẻ đã tra tấn họ bằng những câu hỏi đại loại
như: "Những bộ quần áo này được may ở đâu? Sao lại đắt quá thế?...".
Thật ra thì họ muốn nói rằng: "Những cô gái này nghĩ mình là ai cơ
chứ?", Ashley nói. Và qua thời gian, họ đã dần có được sự tôn trọng của
mọi người.
Ông Gilhart nhận xét: "Những nỗ lực của
họ đã thành công, và chúng ta nên ủng hộ họ. Họ thực sự tập trung vào
sản phẩm chứ không phải quá nghiêng về thời trang. Các sản phẩm của họ
phù hợp với các xu hướng thời trang, nhưng không phải là "mốt"".
Trong phòng trưng bày tại các văn phòng
của Dualstar, hai chị em nhà Olsen làm việc trên một chiếc bàn được
trang trí hoa hồng và hoa huệ trắng. Ashley thường tập trung vào các
khía cạnh kỹ thuật của bộ sưu tập, còn Mary-Kate thì chỉ đơn thuần tập
trung vào khía cạnh thẩm mỹ. Tuy nhiên, cả hai đều có niềm tin sắt đá
vào thành công của bộ sưu tập trong tương lai. "Chúng tôi thực sự muốn
The Row trở thành thương hiệu thời trang cao cấp của người Mỹ".
Năm ngoái hai chị em Olsen đã đến
Washington vận động hành lang ở East Wing về tầm quan trọng của trung
tâm may mặc: Thời trang mang lại cho New York 28% công việc sản xuất.
Mỗi năm New York thu được 10 tỷ đôla từ trung tâm này.
Không những thế, hai chị em đa tài này
rõ ràng đã được phu nhân tổng thổng Obama thể hiện sự tôn trọng rất
công khai, khi bà diện bộ cánh của the Row xuất hiện trên The View hồi
tháng 4.
|
Nữ đại gia “đám cưới triệu đô” tiết lộ nghiệp kinh doanh
Nữ đại gia “đám cưới triệu đô” tiết lộ nghiệp kinh doanh
Nổi danh từ vụ tổ chức đám cưới triệu đô cho con trai, nữ đại gia Hương Sơn (Hà Tĩnh) Nguyễn Thị Liễu lần đầu chia sẻ nghiệp kinh doanh.
Bà Nguyễn Thị Liễu tại đám cưới của con trai.
Kiếm tiền từ năm 11 tuổi
Đẹp, nhẹ nhàng, khôn
khéo đó là ấn tượng ban đầu khi gặp nữ đại gia Hà Tĩnh. Điện thoại 5-6
chiếc liên tục đổ chuông, nữ đại gia tất bật đến mức phải tắt điện thoại
để bắt đầu cuộc trò chuyện. Bà Liễu cởi mở lý giải vì sao có nét đẹp
giống gái Thái, bởi bố mẹ bà đều là Việt kiều, bố gốc Lào, còn mẹ gốc
Thái. Bà kể từ nhỏ đã đam mê kinh doanh và ước mơ giúp bố mẹ thoát khỏi
cảnh nghèo.
Nữ đại gia phố núi kể:
“Tôi tự kiếm tiền từ năm 11 tuổi. Nửa buổi đi học, nửa buổi đi bán hàng,
chắt chiu từng đồng gửi mẹ. Năm 16 tuổi tôi vào Sài Gòn học cắt may ở
một xưởng may của chú. Chỉ nhìn chú cắt quần một lần là tôi làm theo
được. Tôi may mắn có khiếu may vá, khéo tay từ gen của bố. Đến bây giờ
tôi vẫn tự thiết kế trang phục cho mình và con gái tôi cũng thừa hưởng
gen này”.
Năm 17 tuổi, Liễu trở
về quê, mở cửa hàng cắt may và dạy may. Nổi tiếng ở xóm nghèo từ đó,
nhưng máu đi buôn lại trỗi dậy, 25 tuổi Liễu bắt đầu sang Lào mua hàng
về bán. “Tôi không biết tiếng, thấy người ta làm được thì mình cũng làm
được và thế là đi. Lúc đi tôi không có tiền, tôi nhớ mãi số vốn đầu tiên
chỉ có 500.000 kip (tiền Lào) tức hơn 7,5 triệu tiền Việt thời đó. Tôi
mua các vật gia dụng về bán, tôi cũng thấy mình có duyên và may mắn vì
đi đâu cũng được giúp đỡ”, Bà Liễu nhớ lại.
Bà Nguyễn Thị Liễu và ngôi biệt thự ở vùng quê.
Đó là năm 1995, hai năm
sau có chút vốn và có tiếng làm quen, bà sang Thái Lan cùng bạn bè kinh
doanh bất động sản. Nữ đại gia bộc bạch: “Chúng tôi xây nhà liền kề ở
Thái Lan bán, có lời, chúng tôi mở rộng thị trường sang Malaysia, Singapore đầu tư vào xây dựng công trình, khách sạn”.
Ở các nước Áo, Đức,
Tiệp hồi đó nhận thấy kinh doanh quần áo Trung Quốc rất tốt nên bà quyết
định nhập quần áo Trung Quốc bán vào thị trường này. Bà mua các đồ
điện, máy móc đã qua sử dụng bán sang Thái Lan và xuất khẩu gạo từ Thái
Lan sang Nigieria.
Không có duyên tại Việt Nam?
Có điều lạ, nữ đại gia Việt này không kinh doanh trong nước.
Bà tâm sự: “Thời gian tôi sống ở Thái Lan còn nhiều hơn ở Việt Nam. Đi lại nhiều giữa các nước, bị thay đổi đồng hồ sinh học nhiều, khiến giờ tôi bị chứng mất ngủ. Tôi cũng có kinh doanh ở Việt Nam
nhưng không nhiều, chủ yếu trong lĩnh vực bất động sản nhưng tôi đã bán
hết và rút khỏi thị trường này trước khi nó xuống đáy”.
Bà Liễu cho biết do đã
kinh doanh lâu, từng trải thương trường nên bà có sự nhạy cảm và kinh
nghiệm nên không bị chìm ở thị trường bất động sản. Bà đã kịp bán hết
100 căn hộ trước khi thị trường xuống đáy.
|
Nữ
đại gia phố núi cho biết bà thường xuyên đọc sách và đặc biệt sách lịch
sử, bà học được nhiều ở các nhân tài thời xưa ở tài năng, mưu lược. Bà
chia sẻ bí quyết thành công là phải toàn tâm, đam mê và nhiệt huyết kinh
doanh thực sự.
|
Hỏi bí quyết thành công
ở thị trường đa quốc gia là gì, bà Liễu cho rằng phải thật thà trong
kinh doanh, không thật khó làm ăn lắm. “Trước đây, để thực hiện mơ ước
xây nhà, tôi đi làm từ 5h sáng đến 8h tối, đi 20km chỉ để kiếm được
100.000 đồng”, bà kể.
Chưa cho con nối nghiệp
Cậu con trai cả đã 26
tuổi, nhưng vẫn đi theo làm phiên dịch cho mẹ. Nữ đại gia cho biết: "Khi
nào mẹ xuống, con sẽ lên. Tôi đợi con tròn 30 tuổi, trưởng thành, chững
chạc hơn, mới cho kế nghiệp mình".
Hỏi thường dạy con điều
gì, bà bảo: "Tôi luôn dặn con sống với bạn phải chân thành, nếu bạn cần
trợ giúp, con có một đồng trong túi cũng phải móc hết ra giúp bạn, để
sau lúc con cần sẽ có người hết lòng với mình. Tôi vẫn nói con không
được sống ích kỷ, nhỏ nhen, thấy người hơn mình thì phải học, không ghen
ăn tức ở. Tiền con chưa làm ra, con chưa được sống phung phí, hoành
tráng và cũng không được sai việc người ở".
Nữ đại gia phố núi bảo:
“Tôi vẫn kể con nghe những câu chuyện tôi giúp người khác để con học
theo”. Bà Liễu nhớ ngày mới bắt đầu kinh doanh, gặp một người già đang
vác củi ở cửa khẩu Cầu treo giữa trời lạnh rất thương tâm. Ông không có
giấy tờ bị phạt 30.000 kíp, không có tiền nộp phạt nên phải đi vác củi
thuê. Dù trong túi chỉ có 21.000 kíp, bà vay mượn bạn bè, xin nộp phạt
giúp ông (thời đó 100.000 kíp bằng 16 triệu tiền Việt).
“Bạn bè đi cùng nói tôi
bị điên, không có tiền còn đi giúp người khác. Còn ông mừng rơi nước
mắt nói ông không nghĩ lại có người giúp đỡ dễ dàng như vậy. Ông bảo tên
Hải nhà ở Lê Mao, TP.Vinh, từ năm 1996 đến nay tôi rất muốn gặp lại
ông”, bà Liễu kể.
Nói về đám cưới con
trai khá ồn ào thời gian qua, nữ đại gia thở dài: “Tôi rất buồn vì
chuyện bị thổi phồng lên quá mức. Đám cưới đâu tốn 50 tỷ như người ta
nói, xe chủ yếu là xe bạn bè tôi đến dự và đón dâu cùng gia đình. Lúc
tôi ra đi quê tôi vẫn còn nghèo, khi trở về quê vẫn chưa có khách sạn
như tôi mơ ước sẽ tổ chức cưới cho con. Bởi vậy tôi làm tại nhà cho đàng
hoàng thoải mái. Ở quê tôi, phong tục ăn cỗ cưới từ 7h sáng giống như
đi chạy xô, mọi người đến đông cùng lúc, sợ khách ở xa đến ăn cỗ giờ này
không tiện, tôi chuyển sang làm buổi trưa và chiều cho khách thoải mái,
có thể ngồi và trò chuyện cùng nhau thôi”.
Bà phân trần thêm: “
Hơn nữa, tôi làm đám cưới lớn, cũng bởi muốn khu xóm đến chia vui. Anh
chị em tôi đi từng nhà mời làng xóm và dặn rõ khi đi đám cưới cô, bác
không phải lo gì, đến góp vui là được rồi. Còn chuyện mời ca sỹ, tôi và
Đàm Vĩnh Hưng quen thân 10 năm nay rồi, chuyện ca sỹ Đàm Vĩnh Hưng nói
mời giúp, tôi đâu có nghĩ rằng sự việc lại trở nên lùm xùm đến vậy”.
Phong thủy cho doanh nhân
Phong thủy sẽ đem lại giá trị gì cho doanh nghiệp? Ứng dụng phong thủy trong kinh doanh như thế nào?
Nghệ
thuật phong thủy ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong đời sống cũng
như trong kinh doanh. Nghiên cứu phong thủy giúp con người hòa hợp với
các dạng năng lượng và môi trường xung quanh để củng cố, phát huy những
mặt tốt, hạn chế những mặt xấu của tự nhiên, giúp sức khỏe, công danh,
sự nghiệp, tiền tài, hạnh phúc của con người ngày càng trở nên thăng
tiến, viên mãnKích hoạt tài lộc sức khỏe, công danh sự nghiệp theo niên vận là một trong như bí mật phong thủy giúp bạn từng bước khẳng định bản thân, thăng tiến trong công việc. Kích hoạt không phải là vay trước trả sau, kích hoạt là đón nhận thiên khí những gì mà mẹ tự nhiên ban tặng hàng năm ngoài số mệnh, vấn đề là bạn có biết để tương tác, kích hoạt hay không? Với những giá trị đem lại, phong thủy ngày càng thu hút được sự quan tâm của giới doanh nhân.
Thuật phong thủy được sử dụng theo nhiều cách khác nhau, rất nhiều trung tâm mua sắm, tòa nhà văn phòng khắp châu Á đều áp dụng quy tắc của phong thủy trong thiết kế nhằm tạo ra sự thịnh vượng. Không ít các ngân hàng, doanh nghiệp tại Singapore, Hồng Kông đã sử dụng đồ vật phong thủy để đứng vững trong khủng hoảng: bức tượng sư tử trấn giữ trước một trụ sở ngân hàng ở Hong Kong tượng trưng cho việc bảo vệ tài sản hay chiếc đu quay Singapore Flyer, đu quay quan sát lớn nhất thế giới ở Singapore, được cho là đã được đổi hướng sau khi các thầy phong thủy cho rằng hướng cũ đem tài lộc, may mắn ra khỏi thành phố.
Vậy phong thủy sẽ đem lại giá trị gì cho doanh nghiệp của bạn?
Chủ tịch Tôn Hoa Sen nhận thêm 40 tỷ đồng cổ tức
Chủ tịch Tôn Hoa Sen nhận thêm 40 tỷ đồng cổ tức
Với gần 43 triệu cổ phiếu HSG đang nắm, ông Lê Phước Vũ sẽ nhận gần một
nửa số tiền cổ tức đợt 2 niên độ 2011 - 2012 từ Tập đoàn Hoa Sen.
Ngày 20/6, Công ty cổ phần Tập đoàn Hoa Sen (Tôn Hoa Sen - Mã CK: HSG)
dự kiến trả cổ tức đợt 2 niên độ 2011 - 2012. Tỷ lệ chi trả là 10% (mỗi
cổ phiếu nhận 1.000 đồng). Ngày giao dịch không hưởng quyền và đăng ký
cuối cùng chốt danh sách cổ đông lần lượt là 16/5 và 20/5.
Trước đó, trung tuần tháng 4, Tôn Hoa Sen đã thực hiện trả cổ tức đợt
một niên độ 2011 - 2012 với cùng tỷ lệ 10%. Như vậy, với trên 98 triệu
cổ phiếu đang lưu hành, Tôn Hoa Sen phải bỏ ra khoảng 200 tỷ đồng cho 2
đợt trả cổ tức. Do nắm trên 42,8 triệu cổ phiếu HSG, Chủ tịch HĐQT Tôn
Hoa Sen - ông Lê Phước Vũ cũng nhận trên 40 tỷ đồng tiền cổ tức mỗi đợt.
Báo cáo tài chính hợp nhất đã kiểm toán niên độ 2011 - 2012, Tập đoàn
Hoa Sen có hơn 600 tỷ đồng lợi nhuận sau thuế chưa phân phối, tổng tài
sản đạt trên 5.300 tỷ đồng. Doanh thu thuần đạt gần 10.100 tỷ đồng, tăng
hơn 23% so với cùng kỳ. Lợi nhuận sau thuế đạt 368 tỷ đồng, gấp hơn 2
lần so với cùng kỳ năm trước.
Quý II niên độ tài chính 2012 - 2013, công ty mẹ Hoa Sen đạt gần 5.000
tỷ đồng doanh thu và hơn 226 tỷ đồng lợi nhuận sau thuế, tăng lần lượt
65% và 480% so với cùng kỳ niên độ tài chính 2011 - 2012.
Cổ phiếu HSG hiện đang trong chu kỳ giá cao nhất kể từ khi niêm yết
trên sàn chứng khoán vào cuối năm 2008. Đóng cửa phiên giao dịch cuối
tuần, HSG có giá 39.800 đồng mỗi cổ phiếu.
Samsung: Gia tài và gia tộc
Samsung: Gia tài và gia tộc
Như một sự tình cờ, khi Samsung rục rịch ra mắt "con bài chiến lược"
smartphone Galaxy thế hệ thứ tư thì tập đoàn này cũng trong giai đoạn
chuẩn bị chuyển giao quyền lực cho thế hệ lãnh đạo thứ ba. Nếu như
smartphone Galaxy S4 hồ hởi về một tương lai sáng sủa thì chiếc ghế lãnh
đạo của Chủ tịch Lee Kun Hee vẫn còn trong bóng tối, dù "ba ngôi sao"
nay đã được thắp sáng bẳng cả "dải ngân hà”.
Kể
từ khi cái tên "Samsung" với ý nghĩa "ba ngôi sao" được Lee Byung Chull
chọn làm tên của công ty chế biến cá khô, ông đã gửi gắm ước mơ được
trở thành công ty vươn ra toàn cầu.Ngày nay, ước mơ của ông đã trở thành hiện thực. Cái tên Samsung có mặt trong mọi lĩnh vực từ y tế, bảo hiểm, địa ốc, may mặc, đến khách sạn du lịch, và đặc biệt là điện tử đến viễn thông.
Với gần nửa triệu nhân viên, doanh thu 340 tỷ USD, tương đương với 20% GDP toàn quốc, Samsung được mệnh danh là một "vương quốc" thu nhỏ.
Trong vòng 5 năm, Samsung đã nhanh chóng trở thành cái tên lớn nhất trong thị trường điện thoại di động thế giới, chiếm 10% thị phần với thành công của mẫu smartphone Galaxy "dải ngân hà”. Chỉ riêng nhánh Samsung Electronics đem về 160 tỷ USD doanh thu cho cả Tập đoàn.
Tạo dựng nên "vương quốc" Samsung là Lee Kun Hee, năm nay đã ngoại thất thập. Mặc dù được đưa lên trang đầu của các báo vào năm 2008 vì bị kết án trốn thuế nhưng đến nay, ông vẫn giữ một lý lịch trong sạch khi được tổng thống nước này "xóa tội".
Từ khi Lee bắt đầu điều hành Samsung năm 1987, doanh số của Tập đoàn đã tăng lên đến 179 tỷ USD vào năm ngoái, trở thành công ty điện tử lớn nhất thế giới về lợi nhuận.
Gia đình họ Lee vẫn là cheabol lớn nhất trong các cheabol như LG, Huyndai hay Deawoo. Còn tên tuổi của Lee Kun Hee được coi là còn lấn át so với của tổng thống của nước này.
Thậm chí, sự kiện Lee Kun Hee trở về Seoul sau ba tháng sống ở Hawaii để tránh Đông giá, được báo chí phân tích là một tín hiệu báo trước chiến tranh Triều Tiên sẽ không xảy ra.
Ông già thất thập cổ lai hy này trong nhiều năm qua ẩn dật trong ngôi biệt thự ở khu phố sang trọng nhất Seoul nhưng vẫn quyết định mọi kế hoạch quan trọng liên quan đến tương lai của Samsung.
Chính vì vậy, khi thông tin Samsung chuẩn bị chuyển giao quyền lực lại cho thế hệ thứ ba, dư luận đã vội vã đặt câu hỏi: Tương lai tập đoàn sẽ đi về đâu?
Câu hỏi này được báo chí Hàn Quốc khai thác và quan tâm hơn cả việc ai sẽ trở thành Tổng thống Hàn Quốc. Dư luận lo ngại vì Samsung đã từng rơi vào một cuộc chuyển giao không êm thấm khiến Tập đoàn chao đảo trong một thời gian.
Đó là vào năm 1987, khi cha đẻ của Samsung là Lee Byung Chull qua đời, hai anh em nhà họ Lee đã lao vào một cuộc chiến huynh đệ tương tàn để giành lấy chiếc ghế chủ tịch. Nội bộ gia đình Lee vẫn đầy sóng gió với vụ kiện liên quan đến khoản bồi thường 4 tỷ USD cho người anh.
Cuộc chiến giữa hai anh em một nhà của dòng họ Lee này đã khép lại vào tháng 2/2013, khi tư pháp bác đơn kiện của người anh Lee Maeng Hee. Nhưng điều đó không có nghĩa là nội bộ gia tộc họ Lee đã thực sự êm ả.
Liệu kịch bản huynh đệ tương tàn đó sẽ có tái diễn hay không? Cho đến nay, Lee Kun Hee vẫn ngự trị trên ngai vàng Samsung và quyết định mọi tương lai của tập đòan.
Người được gửi gắm hy vọng kế vị là người con độc đinh Lee Jaeyong, 44 tuổi, tốt nghiệp Harvard, năm ngoái đã được chỉ định vào chức vụ phó chủ tịch.
Nhưng Jaeyong còn phải vượt qua hai đối thủ khác là chị và cô em gái: một đang nắm trong tay toàn bộ hệ thống khách sạn và các khu giải trí, và một đang lãnh đạo chi nhánh viễn thông.
Tất nhiên trong một xã hội trọng gia trưởng như Hàn Quốc, gia sản Samsung sẽ được đặt vào tay người con trai. Nhưng có lẽ khi đẩy hai người con gái nhăm nhe chức chủ tịch, ông già Lee cũng có ý thử thách người con trai. Bởi vì tới nay, Jaeysong chưa thực sự thu về một thành công nào để cho thấy vượt trội so với chị và em gái.
Hơn nữa Jaeysong nổi tiếng là một người ăn chơi, lại vừa ly dị vợ. Đây là một hình ảnh không có lợi cho Samsung và dư luận Hàn Quốc có lý do để lo ngại cho tương lai của Tập đoàn đã đi từ "ba ngôi sao" đến "dải thiên hà” này.
Thực tế, với mô hình gia đình trị, hàng chục tập đoàn, công ty gia đình trên khắp châu Á đang khốn khổ khi diễn ra vòng chuyển giao quyền lực cho thế hệ thứ ba. Không chỉ khiến tình hình kinh doanh rối ren, nhiều gia đình tỷ phú châu Á còn phải chứng kiến cảnh huynh đệ tương tàn khi cuộc tranh giành liên quan đến những khối tài sản khổng lồ.
Chẳng hạn, nội bộ gia đình vua cờ bạc Macao Stanley Ho, nay đã 89 tuổi, liên tục lục đục trong suốt khoảng thời gian gần đây khi 17 người con và 4 bà vợ bất phân thắng bại trong phân chia gia sản.
Tại Ấn Độ, gia tộc nhà Ambani cũng gây ồn ào dư luận khi hai anh em ruột Mukesh và Anil Ambani kiện nhau ra tòa để giành đế chế kinh doanh của người bố. Ba anh em trong gia đình tỷ phú bất động sản Hồng Kông Kwok đã trở thành kẻ thù khi lao vào cuộc chiến máu và vàng không khoan nhượng.
Theo Ngân hàng Credit Suisse, khoảng 50% các công ty đang niêm yết trên sàn chứng khoán là công ty gia đình. Tại châu Á, các tập đoàn gia đình có tầm ảnh hưởng lớn, vì vậy vấn đề chuyển giao quyền lực không thể bị coi nhẹ.
Giáo sư Đại học Thanh Hoa Joseph Phan phân tích: "Hoạt động chuyển giao quyền lực có thể gây ra rủi ro hệ thống cho một quốc gia hay khu vực nếu cùng thời gian đó, nhiều tập đoàn gia đình cùng làm như vậy. Trường hợp này từng xảy ra tại Hồng Kông và nhiều nước mới nổi khác".
Nghiên cứu của Đại học CUHK về 250 công ty, tập đoàn gia đình cho thấy giá trị vốn hóa thị trường trung bình của nhóm công ty này giảm khoảng 60% trong khoảng thời gian 5 năm trước khi người đứng đầu chọn người kế vị.
Tập đoàn sẽ gánh chịu hậu quả xấu nếu ông chủ của nó để đến phút cuối cùng mới quyết định về việc kế vị hoặc gây bất ngờ với quyết định được ghi lại trong di chúc.
Thị giá cổ phiếu của tập đoàn không thể hồi phục lại mức cũ sau khi nhà sáng lập chính thức ra đi. Vấn đề là hầu hết các thương hiệu lớn ở châu Á như Sony, Toyota, Hyundai... đều rơi vào tình trạng thế hệ kế thừa không thể thay thế được giá trị vô hình của người sáng lập.
Con cháu của nhiều công ty gia đình trị này đều được hưởng nền học vấn lý tưởng tại Mỹ hay châu Âu, đang được lựa chọn để nắm vị trí quan trọng trong hoạt động của tập đoàn dựa trên tiêu chí kinh nghiệm, bằng cấp chứ không thuần túy theo mối quan hệ máu mủ.
Thế nhưng họ chỉ là những "hoàng tử bé” mới chạm được ngón tay vào ngai vàng đã được giữ bằng nền tảng gia trưởng tồn tại hàng trăm năm. Sự thay đổi là không dễ dàng và những câu chuyện về chiếc ghế quyền lực ở Samsung sẽ còn kéo dài.
Lam Hồng
















